Chỉ Yêu Em – Chương 27

CHƯƠNG 27

************

Bé cưng đầy tháng, nếu không phải Tô Huy mỗi ngày đều nhìn thấy sự thay đổi của bé, cậu nhất định sẽ nghĩ rằng nhầm con nhà người ta rồi. Đôi mắt ban đầu như sợi chỉ, nay đã có thể mở to, trông như 2 quả nho đen đảo qua đảo lại. Điểm này không biết là giống ai, Tô Huy và Ti Việt đều mắt phượng, có điều mắt của Ti Việt hẹp dài hơn. Ti Việt nói mắt bé con giống cha của hắn. Tiếp đến là làn da của bé, trắng trắng như sữa bò, mang theo chút mịn màng. Mỗi khi Tô Huy sờ vào cảm giác như đang sờ vào tơ lụa vậy. Tóc máu lúc trước trông như cỏ dại nay đã thay thế bằng mái tóc đen. Tô Huy thật sự cảm thấy bé con chính là đứa trẻ xinh xắn nhất cậu từng gặp! Điểm này đều được Ti Việt cùng Ngô Đồng đồng tình. Đặc biệt là Ngô Đồng, cô nói mình gặp qua không biết bao nhiêu người, nhưng độ đáng yêu cùng xinh đẹp của bé cưng thực sự là không ai sánh bằng, phá vỡ kỷ lục của Việt bảo bảo trước đây luôn.

 

Tô Huy đầu đầy hắc tuyến nhìn Ti Việt, mặt người đứng sau không chút biểu tình. Ngô Đồng ngồi bên cạnh trêu ghẹo bé con, em bé “a…a..” quơ đôi tay mũm mĩm. Người phụ nữ 40 này luôn lộ ra biểu tình như tuổi đôi mươi, lời bàn tán của người hơn chục tuổi, Tô Huy đã quen tai. Tinh thần của cô thay đổi thực sự quá nhanh.

 

“Phải rồi, tên của bé là gì?” Bé con chơi mệt rồi ngủ. Ngô Đồng vẫn không nỡ để bé vào giường trẻ em.

 

“Không phải đã có tên rồi sao?” Ti Việt nói.

 

Cái gì? Hóa ra Ti Việt đã đặt tên cho bé xong xuôi rồi?

 

Ngô Đồng cũng hào hứng hỏi tên là gì.

 

“Thì tên Bé đó”. Nhìn thấy Tô Huy cùng Ngô Đồng biểu tình xìu xuống, Ti Việt nói tiếp: “Không phải bữa giờ mọi người luôn gọi như vậy sao?”

 

Tô Huy không thèm quan tâm đến câu trả lời của Ti Việt, nếu muốn đặt tên thì phải để bé theo họ Ti Việt rồi, hắn thích bé con đến thế mà. Trong lòng có một cỗ tâm tình kỳ lạ đang âm thầm quấy rầy.. Sau khi Tô Huy đề ra suy nghĩ này liền được Ngô Đồng gật đầu đồng ý.

 

“Tất nhiên, bé con phải theo họ cha, họ Ti” Ngô Đồng vẻ mặt tán thành.

 

“Không, em bé phải theo họ của Huy, họ Tô” Ti Việt nghiêm mặt nói. Tô Huy có hơi sửng sốt. Đây là lần đầu tiên cậu thấy Ti Việt kiên quyết như vậy.

 

Thật ra trong lòng Tô Huy cũng mong đứa bé này theo họ Ti, chứ không hề có suy nghĩ là con phải theo họ cha. Có điều nếu như bé theo họ Tô, thì có cảm giác giống như là người nhà tiếp nhận nó vậy.

 

“Ti Việt, em bé theo họ anh không phải tốt lắm sao? Em tôi cũng sắp ra đời rồi”. Ý nói nhà cậu bây giờ không thiếu con nít. Có đứa bé kế thừa huyết mạch không phải là ước nguyện là truyền thống lớn nhất của con người sao? Tuy vẫn chưa hỏi qua Ti Việt, nhưng thấy ngôi nhà hắn thường ở hình như cũng không có người nhà đi.

 

“Không cần để nó theo họ Ti, anh không có nhu cầu kéo dài hương khói.” Ti Việt nghiêm túc.

 

Lúc này Ngô Đồng dường như nghĩ đến cái gì đó, đập chân một cái: “Đúng rồi, không cần đế lại cho nhà họ Ti bất cứ hậu nhân nào.” Hay để bé theo họ bà nội đi? Như vậy cũng căng quá, tuy mình cũng muốn vậy.

 

“Không phải nói chuyện kéo dài hương khói hay không…” Ngừng một lát, quay sang Ti Việt. “Anh là cha của nó, con theo họ cha, không theo họ mẹ là chuyện rất bình thường mà”. Chậc chậc… Lời này quả thật khó nói.

 

“Ý nói anh là cha, Huy là mẹ đúng không?” Ti Việt cao hứng nhìn lên.

 

“Ờm… cả con cũng sanh ra rồi, chuyện này còn cần phải phân minh sao? Tuy Tô Huy là người của Việt Việt, nhưng vẫn cảm thấy chưa đủ tố chất làm mẹ…” Ngô Đồng cô nói cái gì vậy? Tôi đây thật cũng chẳng muốn làm cái chức đó đâu. Tô Huy oán thầm.

 

“Vậy để bé họ Ti đi.”

 

Tô Huy âm thầm thở dài một hơi, thêm một mối ràng buộc, Ti Việt sẽ đối xử với bé con tốt hơn một chút thôi.

 

Nhưng bé tên Ti gì mới hay đây? 3 người lại thảo luận đề tài kế tiếp. Ngô Đồng nói, người không sợ sanh nhầm, chỉ sợ đặt nhầm tên. Tên của bé con nhất định phải ung dung tự tại, mang ngụ ý cát tường mới dễ để lại hảo cảm cho người nghe. Không được đặt tên quá bình thường, nếu không sẽ thành người qua đường A mất…

 

Rốt cuộc, Ngô Đồng ôm ngực kết luận: “Hay là, chúng ta mua vài cuốn sách tham khảo thử xem.”

 

Bày ra nhiều yêu cầu như vậy, còn phải tra mấy cuốn sách hoàng lịch, không biết tới năm nào mới đặt được cho đứa nhỏ cái tên đẹp. Tô Huy đưa ra ý tưởng trực quan nhất: “Tên em bé mới sinh là kỳ vọng của trưởng bối, chúng ta cứ theo suy nghĩ của mình đặt một cái tên thật hay, sau đó viết vào giấy để cho bé con chọn. Để nó tự chọn tên của mình là được rồi.”

 

Ngô Đồng đỡ cằm, “cũng đúng, chúng ta đặt tên sẽ không kém như sách ở ngoài, cứ làm như vậy mà làm đi… Không ngờ cậu nhóc này có lúc cũng có vài chủ ý khá đấy chứ.”

 

Tô Huy không thèm để ý đến mấy lời khen không hẳn là khen của Ngô Đồng, cầm một tờ giấy ra, gấp đôi rồi lại gấp đôi lại, xé ra thành 4 mảnh, chia mỗi người một mảnh.

 

Tô Huy cẩn thận viết tên ngay ngắn xong, vò thành một cục, đặt trước mặt bé con rồi quay sang xem hai người kia. Ti Việt vẫn đang viết, còn Ngô Đồng viết xong sớm hơn cậu, bây giờ đang bận rộn ngồi gấp giấy, nhìn hình dạng có lẽ là đóa hoa hồng. Gấp xong quơ quơ trước mặt bé con, “Bé cưng xem nè, lát nữa nhớ cầm đóa hoa này của mẹ nuôi nha.”

 

Ti Việt viết xong liền gấp thành một hình vuông vức. 3 cục giấy 3 hình dạng khác nhau đặt trước mặt em bé, Ngô Đồng còn cố ý để giấy của mình ở chỗ bé tiện tay cầm.

 

Bé con mút ngón tay, con ngươi đen láy chuyển qua chuyển lại, nhìn quét từ bên trái sang bên phải từ một cục giấy đến một đóa hoa, rồi lại nhìn từ phải sang trái ngược về chỉ thấy một tờ giấy.

 

Ngô Đồng nín thở hiếu kỳ nhìn bé con rút ngón tay đang ngậm hướng về 3 tờ giấy… Tiếp đó lại thu ngón tay nộn nộn về bỏ vào miệng ngậm.

 

“Bé ngoan ơi, cầm đóa hoa trước mặt đi con, lát nữa mua kẹo cho con nhé.” Ngô Đồng nhẹ nhàng ném bom bọc đường, nhưng cô lại quên mất bây giờ bảo bảo còn đang là một đứa trẻ sơ sinh chưa có ham muốn gì, cũng không hiểu được gì, lúc này đây đang híp mắt tỏ vẻ buồn ngủ.

 

“Bé ơi, bé ơi”. Ngô Đồng vẫn ở đó nhỏ giọng nhẹ nhàng, nhưng không nhỏ nhẹ như lúc nãy.

 

Tô Huy ngồi một bên nhìn, lại một lần nữa bái phục sự nhẫn nại của Ngô Đồng, rốt cuộc cô quan trọng tên của bé con tới cỡ nào ấy nhỉ. Bé sơ sinh là một sinh vật rất đúng giờ, muốn ngủ a muốn ngủ, không ngừng ngáp vài cái, i i, ồn quá ồn quá!

 

Đột nhiên, bé giơ bàn tay nhỏ a a a quét trước mặt một cái, uy lực không lớn nhưng một cục giấy, một tờ giấy, một đóa hoa giấy mang theo cái tên chất chứa kỳ vọng của người lớn dành cho bé đều bị quét sạch.

 

Sau đó bé con ngủ thiếp đi trong không gian an tĩnh.

 

Rốt cục tên của bé cũng chưa có.

Advertisements

Chỉ Yêu Em – Chương 25 + 26

CHƯƠNG 25 + 26
*************

“Dự sinh là ngày 18, cuối tuần sau. Phòng giải phẫu anh đã chuẩn bị. Đề nghị ngày mai cậu đến phòng khám.” Lâm Đoạn nhẹ nhàng nói.

“Được, em cũng đang lo không biết có nên đến bệnh viện không.” Suy nghĩ một chút, Tô Huy nói lời cảm ơn: “Cám ơn bác sĩ.”

Lâm Đoạn đã biến tầng hầm biệt thự nhà anh thành phòng phẫu thuật. Nghe Ti Việt nói anh ta không chỉ là chuyên gia tư vấn của một bệnh viện hạng nhất, mà còn mở một phòng khám tư nhân, chỉ phục vụ những người đặc biệt. Phòng bệnh với phòng giải phẫu là cùng một chỗ, nói đến phòng bệnh cũng chính là đến nhà anh ta.

Đến đó trước làm quen cũng tốt, thả lỏng tinh thần một chút cho những ngày sắp tới… Đối diện với khuôn mặt lạnh băng của Lâm Đoạn rất thoải mái, nhưng đến đó trước hai ngày có kịp hay không? Ngày dự sinh có chính xác không đây?

Bởi vì hình dáng khung xương cơ thể, Lâm Đoạn đã chuẩn bị cho Tô Huy phương án mổ bắt thai, chuyện này làm cậu không dám tưởng tượng thêm bất cứ thứ gì nữa.

“Ti Việt, bây giờ chúng ta thu dọn một ít đồ, ngày mai đến đó.” Tô Huy cuối cùng ra quyết định.

“Được.” Ti Việt hy vọng Tô Huy có thể thoải mái như vậy, cậu là một người không sợ bị áp lực, nghĩ vậy hắn liền xoay người đi thu dọn đồ. Nhưng trong nháy mắt vừa xoay người đi đã thấy Tô Huy thân mình lảo đảo không bình thường, hai tay vội buông đồ xuống đỡ lấy vách tường, chậm rãi cúi người xuống.

Ti Việt vội vàng quay sang đỡ lấy cậu, khẩn trương hỏi: “Huy, có phải đứa nhỏ lại đá em không?”

Tô Huy chậm rãi mở miệng: “Lâm Đoạn bây giờ đi chưa xa, nhanh đi gọi anh ấy quay lại, tôi, tôi, vỡ nước ối rồi…”

Trước đây Lâm Đoạn đã dạy cho Tô Huy một ít kiến thức về nuôi dưỡng đứa bé, lần này chảy nước ối chính là sắp sinh.

Ti Việt dìu Tô Huy đến sô pha mềm mại, đặt trên trán cậu một cái hôn: “Không sao đâu, đừng sợ.” Nói xong hắn cầm di động chạy vội ra ngoài.

Lúc này đứng giữa không gian trống vắng, Tô Huy không nghĩ tới một mình lại sợ hãi, lo âu, bất an đến như vậy.

Cậu cảm giác giữa hai chân mình tốc độ nước chảy càng lúc càng nhanh hơn, không biết có phải là do tâm lý hay không, cậu thậm chí còn nghe được tiếng nước chảy ồ ồ. Tô Huy khép chặt hai chân như muốn khống chế chất lỏng đang chảy ra không ngừng…

Ti Việt anh mau trở lại…

Tô Huy đã không còn khái niệm thời gian, không biết qua bao lâu, Ti Việt mang theo vẻ mặt lo lắng trở lại. Tô Huy nhìn hình ảnh nam nhân bộ dáng lo lắng đang chạy vội tới, trong tim nhất thời thả lỏng. Ti Việt từ trong tủ lấy ra một cái áo khoác to, trùm kín Tô Huy lại, ôm đi ra ngoài. Cảm nhận được người trong lòng đang run run, hắn trấn an:

“Yên tâm, sẽ không sao, Lâm Đoạn đang ở bên ngoài đợi.”

Tô Huy phía sau lại đột nhiên hô to: “Tôi không sinh! Tôi không sinh! Là do anh hại tôi! Tôi không sinh! … Tôi hận anh! Tôi hận anh!” Tô Huy giãy dụa, không ngừng dùng tay đánh Ti Việt, nỗi sợ hãi vừa rồi đã hóa thành cơn giận trút lên người hắn.

“…” Mặc cho cậu đánh, Ti Việt không nói gì, ôm chặt Tô Huy. Xe của Lâm Đoạn đậu ngay bên ngoài, Ti Việt đặt Tô Huy ngồi vào trong xe, Lâm Đoạn khởi động xe hướng đến phòng khám, nơi đó tất cả đều đã chuẩn bị xong.

Tô Huy rên rỉ, ý thức không rõ, không biết mình bị đưa đến nơi nào, phía trên luôn truyền đến tiếng gọi tên cậu, miễn cưỡng mở mắt, chính là thấy khuôn mặt lo lắng khẩn trương của Ti Việt.

“Huy! Huy! Lâm Đoạn, em ấy sao thế này?” Ti Việt không ngừng lấy tay ôm lấy mặt Tô Huy, không có phản ứng gì, bèn chồm lên hỏi Lâm Đoạn.

“Anh nghĩ là cậu ấy sợ hãi thôi, không sao, em bé đủ tháng rồi, lát nữa mổ bắt lấy, bây giờ cậu ấy có ngất cũng không sao.”

────────

Tô Huy từ trong mê man tỉnh lại, chớp chớp vài cái vẫn chưa mở mắt, cảm giác có một bàn tay nhẹ nhàng vuốt ve đầu, chủ nhân của cái tay kia chắc chắn không ai khác ngoài Ti Việt. Tô Huy nghĩ thế liền thả lỏng người, đương nhiên hưởng thụ sự chăm sóc của Ti Việt.

Nhưng… hình như mình quên mất chuyện quan trọng nhất.

Nghĩ đến đây, Tô Huy mạnh mở hai mắt. Đầu tiên nhìn thấy chính là cảnh trí xa lạ. Phải rồi, đây chắc là phòng khám của Lâm Đoạn.

Nói vậy mình đã sinh rồi sao? Tô Huy nằm nhìn xuống chỗ kia ── bằng phẳng rồi. Ngồi bên cạnh chính là Ti Việt, Tô Huy nhìn về phía Ti Việt, chờ đợi đáp án.

“Huy, tối qua em bé đã được sinh ra rồi, bây giờ là buổi chiều ngày thứ 2 rồi.”

“…”

“Có muốn nhìn đứa nhỏ một chút không?” Ti Việt hỏi.

Tô Huy suy nghĩ một chút, gật gật đầu.

“… Là con trai hay con gái?”

“Là con trai”. Ti Việt nói xong đi ra ngoài. Một lát sau Tô Huy thấy hắn đi vào, khác với khi nãy chính là trên tay ôm một khối khăn bông màu lam. Tô Huy hơi rùng mình một chút, kia chính là con cậu.

“Nào, em ôm một chút đi.” Ti Việt đưa khối khăn bông màu lam qua

Tô Huy không hề phòng bị tiếp nhận đứa nhỏ, tay trái tay phải không ngừng thay đổi, không biết nên làm thế nào để đỡ lấy khối thịt nhỏ mềm này. Cảm giác lớn nhất lúc vừa chạm vào chính là cực kỳ ấm áp… Còn có, đứa bé nhỏ như vậy, xương cốt cũng nhỏ như vậy, sau này sẽ trở thành một người trưởng thành sao?

“Huy, đứa nhỏ không phải bế như vậy đâu.” Ti Việt sửa tư thế cho Tô Huy. Vừa rồi hắn đã nhờ Ngô Đồng djay cách bế đứa nhỏ sao cho thật cẩn thận rồi.

Tô Huy khiêm tốn làm theo lời chỉ dạy, làm theo đúng cách. Lúc này mới cẩn thận nhìn đứa nhỏ trong lòng mình.

“Tóc ít quá, chỉ có mấy cọng, còn không có lông mi.” Tô Huy vuốt vuốt mấy cọng tóc máu của bé.

“Ừm.”

“Hơn nữa da nó còn đỏ quá.”

“Em bé mới sinh vẫn còn nhiều nếp nhăn mà.”

“Sao mắt chỉ có một đường như cọng chỉ vậy…”

“Do còn nhỏ quá”

“Nhẹ thật, giống con khỉ quá”

“Chỉ có 2 kí thôi, Lâm Đoạn bảo có thể xem là nhẹ cân.”

“Xấu như thế, có phải con của mình không vậy? Sao một chút cũng không giống anh với tôi vậy?”

“Không nhầm đâu, anh nhìn nó từ trong bụng em ra… Huy, sao em bóp mặt nó?”

“Ờm… nhìn chịu không nổi muốn bóp… Á, nó khóc rồi, tôi rõ ràng không có mạnh tay mà…”

Ngô Đồng đứng ngoài cửa nghe được đoạn đối thoại mà thầm hộc máu. Bé cưng con nuôi khóc, làm sao cô có thể khoanh tay đứng nhìn. Thế là một phát vọt vào trong phòng giành lấy đứa nhỏ từ 2 người đàn ông tay chân đang luống cuống kia.

“Ngoan… Bé không khóc, không khóc. Có phải là đói bụng rồi không?” Ngô Đồng đã lâu không bế con nít, thế nhưng cảm giác vẫn rất quen thuộc. Đứa bé này giống như Việt Việt năm đó… Nhìn Việt Việt đang ngồi bên giường, thời gian qua nhanh thật, thằng nhỏ đều đã lớn, Kha Kha, chị cũng được lên chức bà nội rồi kìa.

Tô Huy lần đầu tiên cảm thấy nể Ngô Đồng. Cảm giác cô rất giỏi, đứa bé được cô bế một chút quả nhiên ngừng khóc.

Thật ra là do em bé vừa rồi bị Tô Huy có hành động bạo lực mới khóc lớn như vậy, hiện tại bé đã nằm trên đôi tay đang nhẹ nhàng đưa qua đưa lại kia mà ngủ khò.

Nhìn bé con nho nhỏ nhẹ nhàng ngáp một cái, chớp mắt tựa vào mình, Ngô Đồng cảm thấy trong lòng tan chảy, không biết biểu lộ cảm xúc thế nào.

“Con nuôi của mẹ thật đáng yêu”

Tô Huy nghe thấy Ngô Đồng nói như vậy, trong lòng không khỏi đầy hắc tuyến. Sao tự nhiên con mình có một mẹ nuôi ngang hông nhanh như vậy? Chưa kể bà cô này không phải là mẹ nuôi của Ti Việt sao?

Tô Huy nhìn về phía Ngô Đồng đang bế đứa nhỏ, nhìn khuôn mặt cười mang theo sự dịu dàng, chắc hẳn đây là bản năng làm mẹ của phụ nữ. Nhìn thế này mới thấy cô thực sự rất thích đứa bé mới được sinh ra này.

 

***

Miệng vết thương của Tô Huy khôi phục rất nhanh, ở chỗ của Lâm Đoạn dưỡng một tuần rồi “xuất viện”. Lúc có thể bước chân xuống giường, Tô Huy có chút cảm khái, đã lâu lắm chưa được mặc quần áo nhẹ nhàng thế này đi lại rồi.

Vế đến nhà, Tô Huy đầu tiên liền leo lên giường rộng của cậu lăn qua lăn lại. Đang định ngủ một giấc thì bên ngoài vang lên tiếng trẻ con khóc to rõ.

Tô Huy từ trên giường bò dậy, tiền gần về phía thanh âm. Em bé đang nằm ở sô pha quơ tay quơ chân khóc lớn. Nhìn quanh bốn phía, không thấy bóng dáng Ti Việt, cũng không biết đã đi đâu, Tô Huy bất đắc dĩ bế bé lên, nhưng đứa nhỏ được bế lên càng khóc to hơn…

Tô Huy chân tay luống cuống dỗ dành, mấy tuần rồi đều là Ti Việt cùng Ngô Đồng chăm đứa nhỏ, Tô Huy lâu lâu chỉ trêu ghẹo nó một chút, nên hiện tại đối diện với tình huống này, cậu thực sự không biết phải làm sao.

Mãi đến lúc Tô Huy tưởng như sắp sứt đầu mẻ trán tới nơi, Ti Việt đã trở lại. Ti Việt nhìn thấy tình cảnh này liền bế đứa nhỏ, xem chừng nó đói bụng rồi, nên Ti Việt đi nấu nước pha sữa.

“Ti Việt khi nãy anh đi đâu đấy?” Tô Huy tò mò hỏi.

“Đi chuyển giường trẻ em.” Ti Việt vừa khuấy sữa vừa nói.

Cũng phải. Trong đầu Tô Huy nghĩ nghĩ, muốn chăm trẻ nhỏ phải cần rất nhiều đồ dùng cho trẻ. Sữa bột, bình bú đều là Ti Việt tự chuẩn bị.

Nhân lúc Ti Việt đưa bình sữa vào miệng, đứa nhỏ lại tiếp tục không an phận tay chân quơ quào. Tô Huy thấy vậy liền bế bé lên, đối với ánh mắt chưa mở ra kia nói: “Bé con đói đến vậy sao?”. Không ngờ cái mũi be bé kia kịt kịt vài cái, Tô Huy liền hiểu được, đó là dấu hiệu bé sắp khóc… Kết quả Tô Huy chớp chớp mắt nhìn Ti Việt cầu cứu, trong lòng thầm khóc không ra nước mắt.

Lúc này Ti Việt đã pha sữa xong, thấy tư thế của Tô Huy, lập tức buông sữa, ôm lấy em bé, nói: “Huy, tư thế em bế nó như vậy là sai rồi, nó thấy không thoải mái nên mới khóc đấy.”

“Vậy à?”, Tô Huy trong lòng ngạc nhiên. Cuối cùng theo Ti Việt học cách bồng sao cho đúng nhất. Sau khi chỉnh sửa, cậu lại bế đứa nhỏ, bé con quả nhiên không khóc nữa, bàn tay nhỏ bé không ngừng quơ quơ. Khóe mắt Tô Huy nhìn qua bình sữa trên bàn, trong niềm vui chiến thắng còn muốn cho bé bú.

Ti Việt gật đầu, cầm lấy bình sữa, đem đầu núm vú hướng xuống nhỏ ra vài giọt sữa, tiếp theo kéo tay Tô Huy, để cậu bắt chước học theo.

Chất lỏng ấm áp nhỏ xuống mu bàn tay, biến thành giọt nước nhỏ chảy xuống.

Ti Việt nói, đây là độ ấm của sữa, lần sau muốn cho bé bú phải thử độ ấm rồi mới được đút.

Tô Huy gật đầu đáp lại, trong lòng khó hiểu nghĩ Ti Việt biết nhiều kiến thức như vậy từ khi nào chứ. Nhưng nhìn đến dáng vẻ thành thật của hắn, nhất định là rất yêu thương đứa bé này.

Bé con hình như thực sự rất đói, miệng liên tục hút sữa, trong chốc lát bình sữa đã thấy đáy. Tô Huy tưởng đã xong việc, định đặt bé xuống, Ti Việt cản cậu lại, bảo vuốt lưng cho bé một chút, đợi bé ợ hơi được mới xem là cho bú xong.

Thế là Tô Huy lại nhẹ nhàng vuốt lưng cho bé con. Hóa ra sau khi cho bú, phải vuốt lưng cho bé. Tô Huy đã hiểu rồi.

Cục cưng ăn no rồi ngủ, đôi mắt vốn nhỏ như nay đã biến thành một đường chỉ ── bé con đã ngủ rồi.

Tô Huy đặt bé vào giường cẩn thận như đồ dễ vỡ, kéo chăn bông cẩn thận rồi mới ra khỏi phòng.

****************

Xin chào, tớ đã trở lại để lấp nốt cái hố này đây. Cũng đã 4 năm rồi nhỉ.

Chỉ Yêu Em – Chương 24

CHƯƠNG 24

*************

“Cậu ấy có triệu chứng hậm hực tiền sản, sẽ thường sinh ra cảm giác lo sợ, người nhà phải đặc biệt chú ý. Nếu nghiêm trọng, tôi sẽ tiêm thuốc an thần cho cậu ấy.”

Tô Huy ngồi trong phòng nghỉ sau khi kiểm tra theo định kỳ, Lâm Đoạn từ trong đi ra đưa ánh mắt ra hiệu cho Việt, rồi hai người đi ra phòng khách.

“Không cần, em sẽ chăm sóc tốt cho cậu ấy.” Ti Việt bình tĩnh nói.

“Vậy là tốt rồi.” Lâm Đoạn nhìn chàng thanh niên sắc mặt trầm tĩnh. Không giống như mấy đứa nhỏ tươi tắn như ánh mặt trời vui chơi ngoài kia, cũng không giống một thằng nhãi lưu manh, mà là giống như đang chờ đợi con mỗi rơi vào bẫy của mình, không chút lo sợ tiến tới từng bước. Người ngoài nhìn vào chẳng qua nó chỉ là một người cao ngạo lãnh đạm. Ngô Đồng anh mắt quả nhiên mười năm vẫn như một, lần này cư nhiên còn tìm được bảo vật.

Cậu thiếu niên này nhìn vẫn còn thiếu sót cái gì đó, nhưng không sao, thằng nhóc kia cùng Ngô Đồng đều cho rằng quá trình mài dũa bảo thạch so với thưởng thức còn thú vị hơn.

Nhưng mà ánh mắt cậu nhỏ này ── Lâm Đoạn liếc mắt nhìn một người khác trong phòng, mỗi lần kiểm tra đều nhìn Lâm Đoạn như kẻ thù, còn ánh mắt đối với Ti Việt thì miễn bàn.

Ngày sinh chỉ còn cách hơn một tháng, Tô Huy khó khăn mở miệng than phiền.

Một tháng trước, đầu tóc nhan sắc tuột dốc, những ngày đó chính là suốt ngày học bài, thắt lưng lại đau, đến tối chân lại bị chuột rút như rút hết toàn bộ sức lực, không có thời gian quan tâm đến những cái nhỏ nhặt bên ngoài.

Cho đến hôm nay, ngực trướng đau khiến cậu khó chịu. Nhìn bề ngoài một chút, khuôn mặt to hơn, mọi cái xung quanh đều bằng phẳng, nhưng cái bụng lớn che hết tầm nhìn. Có điều một phân hở ra phía trên bụng, có chút đau làm Tô Huy ban đêm không thể ngon giấc. Ban ngày còn đỡ, còn có thể dời sự chú ý vào việc khác, nhưng khi nằm ở trên giường, ban đêm lạnh như nước, cảm giác trước ngực như bị phóng đại lên mấy lần, quần áo chạm vào da càng làm cho Tô Huy trằn trọc liên miên.

Ti Việt nằm bên cạnh ngáy khò khè, Tô Huy không cần biết lý do quay sang đạp hắn một cước.

Ti Việt vốn đang ngủ ngon bị nháo một cái như thế cũng tỉnh lại, chậm rãi dựa vào đầu giường, nhẹ nhàng hỏi Tô Huy làm sao, có phải chân lại bị chuột rút không?

“Anh ngủ gì say như chết thế ! ”

Hai người đồng giường cộng chẩm được mấy tháng, hiện tại đưa ra vấn đề này, Ti Việt cũng giật mình không biết thật giả, hình như bị đuổi rồi.

“Vậy chờ em ngủ rồi anh ngủ tiếp.” Đột nhiên bị đạp một cái tỉnh giấc, hắn vẫn không than phiền, vươn tay đến tủ đầu giường lấy khăn ướt, mở cái đèn nhỏ đầu giường, ánh sáng mông lung không làm người ta dễ dàng tỉnh giấc, hắn vội lau mồ hôi cho cậu.

Tô Huy dù có từ chối mấy việc này, Ti Việt cũng sẽ không ngừng tay. Đương khi cái khăn ướt dao động tới dưới xương quai xanh, Tô Huy không thể kiềm chế a một tiếng, thanh âm nho nhỏ này đã bị Ti Việt nghe thấy.

“Xảy ra chuyện gì, Huy.”

“Tôi. . .” Tô Huy cảm thấy có chút xấu hổ, nhưng đối diện với đôi mắt đầy ôn nhu của Ti Việt, sự băn khoăn kia liền biến mất, “Chỗ đó của tôi . . . Hơi trướng đau. . .”

Ti Việt cười một chút, buông khăn ướt trong tay, một tay đặt bên cạnh Tô Huy, một tay mở cúc áo cậu, hai điểm màu son bên trong lộ ra, run rẩy. Trong mắt hắn lại vô cùng đáng yêu.

Tô Huy cảm thấy ánh mắt Ti Việt như đang nóng dần lên, nên quay đầu sang chỗ khác: “Không cần nhìn.” Vừa dứt lời, một mùi hương bạc hà đã vọt vào xoang mũi, chỗ đau trước ngực bị một cảm giác khác thay thế.

Còn chưa kịp tận hưởng, cái đau kia đã chuyển thành khoái cảm cậu chưa bao giờ có.

Ti Việt cúi thấp đầu, dùng cái lưỡi thô ráp tận hưởng điểm màu son non mềm kia, đầu lưỡi linh hoạt áp lực vào bên trong một chút, cảm nhận vị ngọt của Tô Huy.

“A. . . Không, đau quá. . .” Tô Huy phát ra tiếng rên, ngọt nị.

Nghe được tiếng kêu của cậu, Ti Việt cùng ý xấu lại hướng đến điểm màu son kia mạnh hơn.

“A ──” Tô Huy theo bản năng kêu lên. Trong thân thể giống như có cái gì đó nghẹn lại nay vội vã giải phóng ra.

Tô Huy giương mắt nhìn Ti Việt, trên khóe miệng hắn hình như có chất lỏng màu trắng gì đó . . . Cậu quả thực không dám đoán nó là cái gì.

“Ngọt a. . .” Ti Việt nói. Tô Huy thật hy vọng cái cậu nghe được chỉ là ảo giác!

Hắn lại cúi đầu chiếp vài cái, cho đến khi chất lỏng bên trong không còn ra nữa mới dừng lại.

“Ti Việt, bên này. . .” Tô Huy giờ phút này cảm thấy như là băng hỏa lưỡng trọng thiên, một bên được phóng thích thật vô cùng thoải mái, bên còn lại hình như do Ti Việt kích thích mà nhanh chóng muốn nổ tung.

Lúc này bụng truyền đến một cơn đau thấu gan . . . Tô Huy gồng cứng thân mình, chờ qua cơn đau mới hả miệng thở dốc.

“Sao vậy, Huy?” Ti Việt cũng chú ý tới sự khác thường của cậu, dừng tay lại hỏi.

“Đau quá. . . Bị đứa nhỏ đá một chút.” Tô Huy âm thanh run run, nói, nước mắt chực trào ra.

Khăn ướt ở tủ đầu giường lại một lần nữa phát huy tác dụng, Ti Việt cầm khăn, giúp Tô Huy lau đi một thân mồ hôi do đứa nhỏ cử động mang lại.

Ngày sinh sắp đến gần, đứa nhỏ trong bụng càng ngày càng hoạt bát, động tay chân một chút đều làm cho Tô Huy đau đến toát mồ hôi, vừa rồi cũng vậy, cậu cảm thấy tên quỷ nhỏ này có phải đang đùa với mình không, thực đau muốn chết.

Mà cha của tên quỷ nhỏ này cũng biết nó không chịu yên, neeb sờ sờ bụng cậu, ôn nhu nói: “Ngoan, mau ngủ nha.”

Tô Huy nhìn cảnh cha con thân thiết trao đổi này, khóe mắt lay động. Mà sau đó thì ông trời con này lại không quấy nữa.

“Cục cưng biết nghe lời thật.” Ti Việt nói, rồi mới quay sang Tô Huy, “Chúng ta tiếp tục đi.” Rồi lại cúi đầu thưởng thức một cách thành thục.

Tô Huy cũng đồng thời cảm thấy từng trận sảng khoái, nhưng mà hai cha con nhà này có phải là đang hợp nhau khi dễ tôi không a a a a a ~

*************

Hoàn Chương 24.

Chỉ Yêu Em – Chương 23

CHƯƠNG 23

*************

Từ lần đầu tiên gặp người phụ nữ này, cô đều dùng loại thái độ miệt thị nhìn cậu. Tô Huy không biết gì về người phụ nữ này, nhưng cô ta lại rất rõ về cậu, kể cả cái bí mật kia. Loại cảm giác này thực không thoải mái.

“Chuyện của cậu không phải Việt Việt nói cho tôi biết, thực ra nó luôn giữ kín chuyện với cậu, sau khi biết người trong lòng nó, tôi liền cho người điều tra cậu, chính là thấy cậu ở đi mua đồ ở hiệu thuốc kia . . .”

Biết người phụ nữ này đáng ám chỉ ngày trước cậu đến phòng khám tư nhân mua cái loại thuốc kia, Tô Huy nổi giận, nắm chặt nắm tay: “Chị ! Rốt cuộc chị muốn như thế nào?”

“Hừ, muốn cậu biết điều mà an tâm sinh đứa bé cho tôi, Việt Việt là đứa có tài, cậu không hợp với nó. Nhưng đây là niềm vui của nó, tôi cũng không có cách, nhưng chỉ cần Việt Việt muốn, tôi sẽ tìm mọi cách giúp nó.” Ngô Đồng dùng đôi mắt như nhìn rác rưởi ven đường liếc Tô Huy một cái. “Chuyện cậu đang lo sợ sẽ không xảy ra đâu, Lâm Đoạn là người rất kín miệng. Còn tôi cũng không nhàm chán đến nỗi đi uy hiếp cậu.” Thanh âm lạnh lùng mang hàm ý châm chọc. “Được rồi, tôi không quấy rầy dựng phu nghỉ ngơi.”

Tối đến, Tô Huy đem hết chướng mắt, đem hết bất mãn mà cậu thấy hôm nay trút cho Ti Việt.

“Anh phải nói trước là hôm nay có người đến cho tôi biết chứ.” Tô Huy rầu rĩ ăn cơm.

“Chị Ngô nói chỉ có hôm nay bác sĩ Lâm mới rảnh, đến xem cho em. Chị ấy còn nói bác sỹ Lâm biết rõ bệnh tình của em.”

“Nhưng tôi không thích cái chị Ngô Đồng kia.” Tô Huy hiện tại sau khi cầm tấm danh thiếp của người phụ nữ kia mới biết cậu trước nay vẫn gọi sai tên người ta, Ngô, Ngô, cái gì sai hồi đó đấy.

“Chị ấy nói là biết em không thích, nên sau này không đến nữa.”

Tô Huy quả thực muốn đem chiếc đũa trong tay bẻ đôi, nói vậy cứ như cậu lòng dạ hẹp hòi lắm vậy ! Bên kia Ti Việt còn chưa nói hết câu, “Chị ấy còn nói sau này con nuôi chị sanh ra muốn đến xem”

“Con tôi sau này mới không nhận chị ta là mẹ nuôi !”

“Được rồi được rồi, chuyện này sau này nói, cơm nước xong anh giúp em mát xa một chút. Gần đây thắt lưng không phải không được thoải mái sao?”

Tô Huy gật đầu, gần đây xương sống thắt lưng đều đau, sức ăn lại tăng nhiều, ngón tay lúc nào cũng bủn rủn, lúc ngủ không biết nằm như thế nào cho thoải mái. Trải qua khoảng thời gian cùng với Ti Việt, Tô Huy đột nhiên phát hiện cậu không còn là cậu trước kia nữa, ngưỡng mộ Ti Việt đến như vậy . . .

“Ti Việt, tôi phát hiện mấy ngày nay hình như cao thêm rồi.” Vội vàng tìm lấy thước đo, lần trước kiểm tra là cao 167cm, mà bây giờ, Tô Huy nhìn thước đo, 177cm, cái này là sao?

“Ừ, lúc anh ôm cũng thấy em gần đây như cao lên rồi.”

****

Biết mình đã bước vào thời kỳ tăng trưởng chiều cao của nam sinh coi trọng, Tô Huy dùng thái độ nghiêm ngặt đối với việc điều dưỡng thân thể. Nhưng mà thật ra từ khi có đứa nhỏ rất nhanh đói bụng, mà đói là sẽ ăn, nhưng bây giờ cho dù có đói hay không cũng ăn đủ loại thực phẩm dinh dưỡng. Trong tủ lạnh tràn đầy thức ăn, từ ngày ở cùng Ti Việt chỉ cần muốn ăn lúc nào là ăn lúc đó. Nhìn thấy cậu ăn mọi thứ hắn chuẩn bị, Ti Việt cũng cảm thấy thỏa mãn.

Buổi tối, Tô Huy sẽ thường bị rút gân mà tỉnh giấc. Rút gân, nỗi khổ này người phụ nữ có thai nào cũng phải trải qua. Nhưng cậu cũng không khổ là bao, bởi vì có Ti Việt sẽ ngồi phía đuôi giường mát xa cho cậu. Giúp Tô Huy ngủ ngon, rồi lau khô mồ hôi trên người cậu, sau đó mới chỉnh lại chăn đi ngủ.

Cuộc sống cứ như vậy trôi qua thêm một tháng, hôm nay lại đến ngày bác sỹ Lâm đến kiểm tra cho Tô Huy.

“Tim thai không tồi.” Lâm Đoạn buông ống nghe bệnh xuống.

Là đang nói thai nhi có nhịp tim sao? Tô Huy dùng ánh mắt không thể tin được nhìn cái bụng hơi hở ra, nơi đó, thật sự chỉ to lên một chút thôi. Lưu Quân mấy ngày trước có đến chơi, cậu ta nói cậu gần đây mập mạp hơn chút rồi.

Tô Huy trong lòng tràn đầy ý thức trách nhiệm không thể chối bỏ, có nhịp tim, chính là một sinh mạng. Năm tháng nữa, sẽ là một sinh mệnh mới sinh.

Cùng với tiếng ve kêu rõ, thời tiết càng ngày càng nóng. Tô Huy cũng không biết tuyến mồ hôi của cậu phát triển tốt như vậy a !

Rút ra khăn tay lau mồ hôi, nhìn thoáng qua trước mặt một núi câu hỏi đề thi. Hôm nay làm tới đây thôi. Tô Huy uống một ngụm nước, ai nha, trời nóng nực như vầy cũng không thể uống nước đá.

Nhìn ra ngoài cửa sổ, lúc này vừa lúc mặt trời tháng 8 lên cao, ngày mốt chính là khai giảng năm học mới.

Tô Huy dáng người tinh tế, bộ đồng phục mùa hè bao quanh người, nhìn bề ngoài có nói là mang thai 5 tháng cũng không thấy giống. Nhưng trong lòng cậu vẫn có chút bất an, đi đường cũng không tự chủ mà bối rối.

Lá khô rơi rụng, gió thu thổi bay, tô huy thở một hơi, cuối cùng cũng có thể mặc quần áo dày một chút.

Học kỳ 1 năm 3 còn một tháng, Tô Huy dốc lòng cầu xin hiệu trưởng nghỉ học. Chuyện học của cậu cũng không phải là thần kỳ gì. Chương trình học phổ thông luôn kết thúc sớm, thời gian còn lại đều là ôn tập thực hành. Trong danh sách học sinh cũng có vài người học lực cao vượt bậc, thời điểm bắt đầu thi phân ban đã có một hai người giống Tô Huy rồi. Trường phê duyệt, chỉ cần cậu đến khảo thí ba ngày là có thể nghỉ.

Nhưng mà Tô Huy cũng không phải bởi vì ở nhà ôn tập tốt hơn mà xin nghỉ, nguyên nhân thực ra là bụng cậu bắt đầu to ra rồi , mặt trang phục nào cũng có thể thấy.

“Mệt sao, mát xa cho em một chút nhé.” Tô Huy buông sách vở, bên kia Ti Việt nghe động tĩnh liền đi tới hỏi.

“Không được, tôi muốn đi ngủ. . . Ngô, đau quá! ” Tô Huy ôm bụng, mồ hôi lạnh chảy ròng, đau như nội tạng bị xoắn lại.

Ti Việt bên cạnh vội vàng đỡ lấy cậu, nói: “Anh vừa rồi nhìn thấy bụng em như giật mình.”

Thai, máy thai? !

Tô Huy bị nâng lên nằm trên giường, trong lòng tính toán một chút, hai tháng nữa chính là đến ngày sinh.

Thì ra hai tuần vừa rồi tuần nào Lâm Đoạn cũng đến kiểm tra, nghĩ đến đây, Tô Huy dùng chăn che mặt lại.

Kỳ thật cậu vẫn chưa nói cho ai biết trong lòng đang rất sợ !

Hiện tại ngay cả gương cũng không dám soi, nhưng cậu vẫn có thể mường tượng ra thân thể mập mạp của mình. Phần eo mỗi ngày càng thêm nặng, mặt cũng vì tăng cân mà to ra.

Kỳ thật khó nhất chịu chính là những ngày đến trường, cậu có thể cảm giác được những người ngồi phía sau cặp mắt đang dán vào mình như dị nhân, tuy rằng thân hình nhìn qua không biến đổi là bao nhiêu, nhưng vẫn cảm thấy tốp năm tốp bảy đều đang ngầm thảo luận về mình.

Bác sĩ Lâm nói, đây là phản ứng sinh lý bình thường của phụ nữ có thai.

Đệt con mẹ nó, cái gì mà phản ứng sinh lý bình thường ! ! Tôi là nam nha ! ! Chuyện sinh đứa nhỏ chẳng dính dáng gì đến tôi nha !

Loại ý niệm này chỉ yếu ớt mà vụt qua trong đầu, rồi lại biến mất như làn khói.

*************

Hoàn Chương 23.

Chỉ Yêu Em – Chương 22

CHƯƠNG 22

*************

Ti Việt có vẻ rất thích đứa nhỏ, Tô Huy thầm nghĩ vậy khi Ti Việt cọ cọ lên bụng cậu.

“Thật sự có đứa nhỏ ở bên trong sao?” Ti Việt ngước mặt lên hỏi.

“Đúng vậy.”

“Nhưng sao không có cảm giác gì a?”

“Sau này sẽ to lên đến thế này. . . . . . Nhưng cũng không biết là khi nào nữa . . . . . .”.

Hai người nhìn nhau, Tô Huy không biết nên nói gì tiếp, nếu hồi trước không tra trên mạng thì cậu cũng không biết thế nào là phản ứng khi mang thai. Đối với việc mang thai, Tô Huy cũng chỉ biết là ‘mang thai mười tháng’ mà thôi. Còn bảy tháng nữa em bé sẽ ra đời?

Để mắt thấy đã đến giờ cơm trưa, Ti Việt nói vài câu với cậu rồi đứng dậy đi xuống phòng bếp. Tô Huy biết là Ti Việt đi chuẩn bị cơm trưa cho cậu ── cuộc sống thiệt là suy sút a, buổi sáng đang ngủ bị hắn gọi dậy sớm ăn sáng, bây giờ là đến bữa trưa.

Sau khi ăn trưa, Ti Việt nói có việc phải đi ra ngoài, còn lại Tô Huy ở nhà một mình không biết làm gì. Không muốn làm phế nhân, cậu quyết định đi dọn dẹp lại nhà. Sau hôm cùng ba mẹ cãi một trận quyết liệt, họ đã trở về quê mẹ, mà quê mẹ ở đâu, Tô Huy cũng không biết. Mẹ cậu ngày xưa là cùng ba bỏ đi, cậu có hỏi mẹ cũng không buồn nói.

“Nơi này quả thực ngay cả khách sạn cũng không bằng a, con nói  xem có phải không cục cưng.”

Trong bụng đứa nhỏ đương nhiên không có trả lời cậu. Sờ sờ bụng, đụng đến nơi mềm mại đó, mặc quần áo vào cũng không thấy rõ, Tô Huy không biết đây đây có phải là một thai nhi hơn ba tháng không. Buồn ngủ, nôn mửa, thèm ăn mỗi lúc càng tăng, xác định thật sự có cục cưng ở trong người cậu.

“Con nói xem, Ti Việt . . . Khi nào sẽ về?” Căn phòng trống trãi không phải lần đầu tiên cậu gặp, nhưng lúc này lại cảm thấy vô cùng vắng vẻ, Tô Huy biết cậu bây giờ đã có thói quen dựa vào hắn rồi.

Có tiếng mở khóa cửa, Tô Huy nhìn cánh cửa đang mở ra.

“Ti ──” Nhìn đến người tới, cậu vội thu lại lời nói.

Ti Việt nhìn thấy cậu ra tiếp đón liền tiến lên, mỉm cười kéo Tô Huy một chút.

“Đây là chị Ngô, còn đây là bác sĩ Lâm.” Ti Việt giới thiệu. “Họ đến đây thăm em.”

Người phụ nữ diện mạo xinh đẹp nhìn Tô Huy, thêm một vị bác sỹ . . . . . . Cậu mở to mắt, kia không phải là vị bác sĩ lần trước đã kiểm tra cho cậu ở bệnh viện ** sao. Vị bác sĩ kia tất nhiên cũng nhận ra cậu, thản nhiên gật đầu.

Cả ba người vào nhà, cậu phát hiện bác sĩ Lâm trên tay cầm hộp dụng cụ y khoa, Tô Huy lập tức có phản ứng.

“Huy, em dẫn bác sĩ Lâm vào phòng đi, em cần kiểm tra một chút.” Ti Việt nói.

Tô Huy gật đầu. Cậu có ấn tượng vô cùng sâu sắc đối với vị bác sĩ luôn mang trên mặt vẻ lạnh lùng này. Một người khí thế cao ngạo, dường như luôn có thói quen chỉ đạo cấp dưới.

“Vén áo lên.”

Tô Huy ngoan ngoãn nghe theo. Ống nghe lạnh như băng nhẹ ấn lên làn da.

“Đừng khẩn trương, tim cậu đập hơi nhanh đó.” Người kia nhíu mày.

“Không, tôi có hơi ngượng.”

“Phản ứng ôm nghén có nghiêm trọng không?” Lâm Đoạn thản nhiên hỏi.

“Ân.”

“Tôi lần trước có nói, cậu bị thiếu máu nhẹ, những tháng đầu mang thai càng cần phải điều dưỡng cẩn thận. Hiện tại tình trạng phát triển của thai nhi cũng không tệ lắm. Việc ốm nghén cũng tùy người, nhưng thường khoảng tuần 18 của thai kỳ là hết. Sau này cách mỗi tuần tôi sẽ đến kiểm tra cho cậu. Còn có điều gì muốn hỏi nữa không?” Đem ống nghe bỏ vào thùng dụng cụ, Lâm Đoạn nói.

“Ách, không có, cám ơn bác sĩ.” Quả nhiên vẫn là thực khẩn trương a.

Lâm Đoạn chân trước mới vừa đi, người phụ nữ xinh đẹp kia liền bước vào, ngồi ở bên giường, tao nhã bắt chéo chân, tiện tay từ trong túi lấy ra điếu thuốc, sau đó nghĩ gì đó rồi nhìn Tô Huy một cái.

“Vừa định đứng lên, không thể ở trước mặt dựng phu hút thuốc.”

Tô Huy cảm thấy có chút nan kham, không có đáp lại cô.

“Miệng vết thương dài chừng ba tấc, tổn thương đến hai đầu động mạch, lúc ấy phải truyền 400cc máu.” Nhìn Tô Huy lộ ra biểu tình không hiểu, Ngô Đồng bổ sung. “Chuyện của người kia, ngày * tháng *.”

Ở trong đầu tìm tòi một lúc, ngày * tháng *, là ngày hôm sau sau khi cậu đuổi Ti Việt đi.

“Việt Việt ngày đó không biết vì sao lại kỳ lạ, công việc có biết bao nhiêu nguy hiểm, tôi biết, cho nên tôi đã nói với nó.” Cô thu lại tầm nhìn. “Để cho nó biết ai là người quan tâm nó nhất khi nó bị thương.”

Tô Huy như đứng hình.

*************

Hoàn Chương 22.

Chỉ Yêu Em – Chương 21

CHƯƠNG 21

*************

Đã qua hai tuần lễ, Tô Huy mỗi ngày đều đi đến khu vui chơi mà ngắm nhìn. Mọi người chung quanh nhìn cậu với ánh mắt khác thường, mấy đứa nhỏ có vẻ rất thích thú với nơi có mấy con rồng rắn màu sắc như thế này. (?)

Một chiếc xe màu đen chậm rãi ngừng bên cạnh Tô Huy. Cửa kính xe hạ xuống, bên trong một người phụ nữ ngồi bên buồng lái đang tháo kính mắt: “Cậu là Tô Huy?”

Tô Huy ngây ngẩn cả người, này người phụ nữ này là ai? Mới vừa mở miệng muốn hỏi. Người kia liền nói: “Muốn gặp thằng nhóc Ti Việt kia không, lên xe đi.”. Nhìn thấy cậu nhỏ trước mặt ánh mắt nghi hoặc, người phụ nữ đó lại nói tiếp: “Cậu có thể gọi tôi là chị Ngô, Ti Việt mấy ngày nay nó nói muốn gặp cậu.”

Ngồi ở vị trí phó lái, Tô Huy không ngừng nhìn ra cảnh vật bên ngoài đang lùi dần về phía sau, có chút mờ mịt. Ngồi trên xe người lạ, đây là chuyện mà cậu bình thường sẽ không làm, có lẽ mấy ngày qua không có mối quan hệ nào đáng tự cao nên mới vậy.

“Tôi không thích cậu.” Người phụ nữ bên cạnh lên tiếng. Thanh âm không chút lên xuống, cứ như việc ghét người ta là chuyện bình thường.

Từ trong những suy nghĩ về cảnh vật bên ngoài định thần lại, Tô Huy quay đầu nhìn về phía người phụ nữ kia, tầm mắt hai người vừa đúng lúc giao nhau, người phụ nữ cười nhẹ ra tiếng.

“Được Ti Việt yêu thích đến vậy mà nhận lại nỗi hận của cậu, thực sự không biết yêu thương như thế nào. . . ”

Tựa như sự thật luôn muốn giấu diếm bị người ta thoải mái khám phá, cậu thật sự như vậy sao. Tô Huy dời mắt sang hướng khác, mất tự nhiên chỉnh sửa tư thế ngồi thẳng.

Mình tại sao lại phải ngồi ở chỗ này chịu ánh mắt lạnh của người này đối đãi a. . .

Đang nghĩ như thế, tốc độ xe chậm lại, Tô huy nhìn ra phía ngoài cửa xe, là một khu bệnh viện.

Xe tắt máy, người phụ nữ gọi là chị Ngô bước xuống xe, cằm khec nhếch lên, ý nói Tô Huy mau đi theo.

Mùi thuốc sát trùng ở bệnh viện xông vào mũi, đó là mùi mà cậu rất ghét, lần gần nhất ngửi thấy chính là thời điểm biết mình có thai.

“Tới rồi.” Chị Ngô dừng lại trước một cánh cửa phòng màu xanh nhạt. “Cậu với nó nói chuyện đi, sau đó tôi sẽ đến đón.”

Không để ý đến phản ứng ngạc nhiên của Tô Huy, cô thuần thục từ trong túi lấy ra điếu thuốc lá, thản nhiên rải tiếng cộp cộp của đôi giày cao gót bước ra ngoài.

Tô Huy nhẹ mở cửa.

Thiếu niên nửa ngồi trên giường, ánh mặt trời chiếu vào sáng một mảng, ngay cả tấm chăn đơn mỏng màu vàng cũng không thể che dấu được đường cong đẹp đẽ. Ti Việt nhắm hờ mắt, hình như sắp ngủ, nghe được tiếng ngoài cửa truyền vào nên liền mở mắt.

“Huy?”. Hắn bộ dáng ngạc nhiên. “Em sao lại đến đây?”

Nhìn đến Ti Việt biểu cảm vui mừng, Tô Huy mới buông lỏng sự mất tự nhiên trong lòng. Nhẹ nhàng gật đầu. Ánh mắt bị cánh tay băng bó của Ti Việt thu hút.

Hắn cảm thấy được liền nói: “Tai nạn lao động, Huy, em đừng nổi giận.”

“Tôi không có nổi giận.”

“. . . Huy, em là cố ý tới tìm anh sao?”

Tô Huy ngập ngừng, nói không rõ ràng, ngồi trên ghê bên cạnh giường Ti Việt.

“Huy, có việc gì sao?”

Tôi làm sao nói ra đây.

“Ăn táo không, anh cắt cho em.” Quả táo tươi ngon khiến người ta cũng rất muốn ăn, nhưng nghĩ bụng có lẽ là do chị Ngô kia để lại liền thu lại ý nghĩ.

“Không ăn.”

Nói xong hai chữ ngắn gọn, Tô Huy một mình một người lâm vào yên lặng. Đặt tay lên sờ bụng, gần đây mỗi khi tâm tình không tốt cậu thường làm như thế. Bé con có lẽ sẽ có thể chia sẻ với cậu chút phiền não. Nhưng sao lại có thể như vậy được. Tô Huy cười khổ, thai nhi 3 tháng, cũng không khác gì cái bướu thịt, hai tuần trước cậu còn có ý nghĩ sẽ bỏ nó.

Ti Việt nhìn Tô Huy đang ngẩn người cười khổ:

“Huy, có việc gì muốn nói sao?”

“Ân.”

“Nói a.”

“Không nói.” Tô Huy úp mặt xuống nệm. “Là chuyện không tốt của anh đó. Nói ra không khác nào chứng minh tôi là một người ích kỷ.”

“Bộ dạng phức tạp vậy, nhưng mà, với anh mà nói, không có gì là không tốt.” Ti Việt cười, khóe mắt hiện ra vẻ thích thú. Bàn tay kia vuốt tóc cậu cũng thật ấm áp.

Tô Huy cầm cái tay kia, đặt lên bụng mình.

“Nơi này, có một đứa nhỏ. Ba tháng.”

Từng chữ từng chữ nhấn mạnh rõ ràng. “Tôi trước giờ cũng không biết là thân thể này có thể mang thai, tôi, tôi tính sinh nó.”

Bàn tay kia đột nhiên cứng ngắc, nhưng sau khi hiểu rõ liền nhẹ nhàng, ôn nhu mà vuốt ve.

“Chuyện này, đừng nói với anh là nó không quan trọng.” Ti Việt nhẹ nhàng nói.

Tô Huy giật mình, ngẩng đầu lên nhìn. Cái tay kia vẫn đang xoa xoa bụng cậu. Rõ ràng trong phòng bệnh có hệ thống làm ấm, nhưng trên mặt vẫn có hơi lạnh toát ra.

“Anh sẽ cùng em một chỗ, chuyện đứa nhỏ, không sao cả.”

*************

Hoàn Chương 21.

Chỉ Yêu Em – Chương 20

CHƯƠNG 20

*************

Tô Huy nhìn hai người từ ngoài cửa đi vào, có thể là do chăm sóc tốt nên thần sắc cũng tốt hơn. Tâm tình họ hình như đang tốt lắm, mẹ cậu toát ra vẻ cô gái thư thái ôm ngang thân mình ba, mà ba cậu cũng thật cao hứng, mang vẻ hiền lành ôn nhu bình dị gần gũi.

“Ba, mẹ.”

Đầu tiên nhìn đến Tô Huy chính là ba cậu, Tô Hoa. Ông cười cười hướng đến Tô Huy mà đi tới, tay xoa đầu rồi cùng mình ước lượng.

“Tiểu Huy, con có ăn uống đầy đủ không, sao không cao lên được bao nhiêu a.”

Kiểu đối thoại cha con thân thiết này làm cậu nở nụ cười:”Con có ăn uống đầy đủ a.”

Mẹ Tô, Trâu Lệ Châu, từ lúc vừa mở cửa vẫn không nói một lời. Tô Huy kêu cũng chỉ nhẹ nhàng ừ một tiếng.

Tô Hoa nhìn thấy cảnh hai mẹ con không nói gì trong lòng thở dài. Ôn nhu cầm lấy túi xách trong tay vợ: “Lệ Châu em chắc là mệt rồi, lên phòng nghỉ ngơi đi, nha.”

Nhìn thân ảnh đang khuất dần, Tô Hoa vỗ vỗ vai con: “Nào, hai cha con mình nói chuyện một chút.”

Trong bụng giống như có cái gì chợt trào lên cổ họng, Tô Huy nặng nề nuốt xuống, cố kìm lại cảm giác buồn nôn.

Tô Ho nhìn thấy con trai sắc mặt đột nhiên trở nên tái nhợt, không khỏi hỏi: “Tiểu Huy, con không thoải mái à?”

Tô Huy xua tay, nói: “Không có việc gì, là do gần nhất học tập con có hơi mệt.”

“Vậy à, con không cần tạo áp lực cho mình, sang năm là đến kỳ thi, ba mẹ cũng không ép con.”. Ông dừng một chút. “Kỳ thật, ba muốn cùng con nói về dự định của ba mẹ sắp tới một chút. Mẹ con xin nghỉ việc hiện tại, ba cũng xin công ty đổi đi công trình ở nơi khác, mấy ngày tới ba mẹ sẽ đến Tây An, đó là quê mẹ con.”

Tô Huy khó hiểu nghiêng đầu. Cậu vẫn đều cho rằng ba mẹ cậu là những người bị cuồng công tác, bằng không chân sẽ không chạm đến thành phố khác.

“Thực ra là mẹ con đang mang thai, muốn nghỉ ngơi tốt một chút, ba cũng muốn theo chăm sóc.” Tô Hoa cười cười mở lòng. “Tiểu Huy, con sắp tới sẽ có thêm em trai hoặc em gái đó, hiện tại chỉ mới được ba tháng, dự sinh là tháng năm năm sau.”

Sửng sốt một chút, Tô Huy lặp lại lời nói của ba, nhưng tiếp theo phải nói gì? Nói là cậu rất cao hứng sao, hay là nên chúc mừng? Thai nhi, đứa nhỏ, ra đời, tất cả chính là ác mộng mấy ngày nay của cậu.

“Vậy à. . .” Nửa ngày Tô Huy mới thốt ra được những lời này.

Thái độ lãnh đạm làm cho Tô Hoa có chút mất hứng, nhưng nhìn con trai khuôn mặt tái nhợt cũng không muốn trách cứ. Hít một hơi, nghĩ đến vợ đang nghỉ ngơi ở trên phòng, ông đem ít quà của chuyến công tác đưa cho Tô Huy, sau đó liền lên lầu.

Nghĩ đến một số vật dụng của Ti Việt trong phòng bị ba mẹ phát hiện sẽ không hay lắm, Tô Huy liền tính toán một chút rồi đứng dậy lên lầu.

Đương lúc ngang qua phòng ba mẹ, bên trong truyền đến âm thanh cãi nhau ầm ỹ, trong đó còn có tên của cậu, Tô Huy liền nhẹ chân mà bước đến gần.

“Không phải em nghĩ như vậy, nhưng nghĩ đến nó là do em sinh . . . liền. . .”

“Lệ Châu, Tiểu Huy nói sao cũng là con của chúng ta. . .”

“Em không cần! Con trai của em không phải như vậy . . . Tô Hoa, anh xem, bác sỹ nói cục cưng hiện tại của chúng ta phát triển rất tốt, sau này nhất định sẽ là một đứa trẻ khỏe mạnh. Mẹ cũng chấp nhận chúng ta rồi, về đến Tây An, nơi non nước xanh biếc đó, cục cưng nhất định sẽ thích nơi đó, mẹ cũng nhất định sẽ thích cục cưng của chúng ta . . .”

Tô Huy ngây người dừng bước lại, áp tai cửa nghe đoạn đối thoại tàn nhẫn kia . . .

Ý thức tức thì ngăn lại cảm giác buồn nôn, vị chua từ dạ dày xông lên, Tô Huy vẫn là nhịn không được chạy thẳng vào toilet. Dịch vị trào qua cổ họng như muốn đốt cháy, đây gọi là nôn nghén đi.

Mẹ của cậu lúc trước hẳn cũng như vậy, thời gian mang thai cậu cũng thường nôn mửa. Chất dinh dưỡng đều cung cấp cho thai nhi lớn lên, dùng thời gian hơn nửa ngày để nghỉ ngơi. . .

Điều này không phải chứng minh con cũng là con của mẹ a, thân thể loại này không phải cũng là do mẹ cho sao, loại thân thể con không hề muốn này cũng không phải đã từng được dưỡng nhục trong bụng mẹ sao.

Sinh mạng của con không phải là do hai người tạo ra sao? ! Hai người có tư cách gì mà chán ghét con ?! Vì cái gì. . . Đứa nhỏ hiện tại của hai người còn chưa sinh ra đã được yêu thương như vậy, còn con của con lại sắp mất đi !

A, cũng không phải, khi con còn trong bụng  cũng đã từng được yêu thương như vậy, nhưng cơ thể này đã khiến cho hai người thất vọng rồi đi. . . Mẹ thì luôn phấn đấu để được những thứ tốt nhất, bất cứ ở đâu cũng như một nữ hoàng kiêu hãnh và cao quý, chỉ có con mới là nỗi nhục lớn nhất. . .

Tô Huy đi ra vừa lúc thấy mẹ cậu đang uống nước, lấy tay lau bừa nước ở miệng, ánh mắt nhìn thẳng về phía mẹ ruột mình. Trâu Lệ Châu cũng cảm nhận được ánh mắt đang nhìn mình, xoay người lại, kinh ngạc nhìn đứa con mình luôn chán ghét đi tới trước mặt.

Tô Huy nhẹ nhẹ ghé sát vào mẹ cậu, nhỏ giọng nói: “Mẹ, mẹ nói xem có thể lại sinh ra một quái vật bán nam bán nữ nữa không?”

Trâu Lệ Châu hai gò má hồng hào thoáng chốc tái nhợt. Tô Huy không nói nữa, không khí lúc đó như ngưng lại, giống như là bắt người ta phải nhớ kỹ. Hành động như là một cú đánh thật mạnh, cậu đang rất thích thú vì sự trả thù này.

“Bốp”. Âm thanh thanh thúy cắt ngang bầu không khí.

“Tô Huy, ba không nghĩ con là loại người như vậy.”

Cường độ mạnh bất thình lình khiến Tô Huy té ngã xuống đất, cũng không có ý muốn đứng lên, cậu ngước mặt lên nhìn người trước mặt, a, cái tát kia là của ba, người đàn ông trung niên ngày thường ít gặp, trong miệng đang thốt ra câu giận dữ.

Làn da rát như lửa đốt, trong lòng cậu giống như bị chặn lại, ngay cả hô hấp cũng thấy khó khăn, rất muốn khóc, rất muốn đem tất cả cảm xúc bên trong mà phát tiết ra.

“Thực xin lỗi.” Tô Huy đè thấp giọng. Dù vậy, Tô Hoa vẫn nghe ra tiếng khóc con trai mình đang ra sức đè nén. Có chút đau lòng, đứa nhỏ này tính cách ông vẫn luôn yên tâm, vừa rồi cư nhiên lại nói ra câu độc địa, có phải là ông đã xem thường nó rồi không? Nhưng nhìn đến  vợ mình một bên hai mắt trống rỗng, trong lòng vẫn là nhanh chóng lên tiếng. Ngữ khí dịu đi một chút.

“Trong bụng mẹ chính là em của con. . . , con cũng không phải quái vật. Biết không.”

Tô Huy biểu hiện như một đứa trẻ, lấy tay dụi đi nước mắt.

“Ba. . . Ba còn nhớ không, có một lần con tặng quà sinh nhật mẹ, ngày đó con lỡ tay làm vỡ cái chén. . . Mẹ đã rất giận. . . Dùng chăn  quấn cổ, còn không ngừng nói con là quái vật. . . Thật ra con biết, ngày đó ba tránh ở cửa nhìn. . .” Nước mắt chảy xoang mũi, Tô Huy không thể kiềm lại tiếng ho khan, đứt quãng nói ra.

Một đoạn ký ức Tô Hoa muốn chôn giấu hiện lại, ông vẫn nghĩ Tô Huy không nhớ sự việc ngày đó. . .

Tựa vào trong lòng chính là người ông yêu thương nhất, mà trước mặt lại là đứa con trai có điểm thua thiệt. Hiện tại trong bụng vợ lại có một đứa nhỏ, là một sinh mệnh đầy đủ, không chút sứt mẻ, rồi tháng năm sang năm, đứa nhỏ này sẽ là một thành viên mới trong gia đình.

Tô Hoa nhìn thoáng qua đôi vai đang run run của con trai trước mặt , có chút không dám nhìn thẳng vào mắt. Kỳ thật  ông cũng có ghét đứa con này. Vợ ông lúc trước bất chấp gia đình phản đối mà cũng ông bỏ trốn, một cô gái quen với cuộc sống giàu sang nay lại cũng mình đồng cam cộng khổ, Tô Hoa cảm thấy mình là người hạnh phúc nhất trên thế giới. Cho đến khi Tô Huy được sinh ra, vợ ông trước đây bần cùng đều không kêu ca nay lại vì mệt mỏi sau sinh cùng đả kích do đứa nhỏ mang lại làm cho vợ ông chán nản một thời gian dài. Nhìn vợ mình như vậy, Tô Hoa rất đau lòng. Tô Huy từ lúc sinh ra không được bú sữa mẹ, lớn đến ngày hôm nay đều là do một tay ông chăm. Đương lúc con trai bắt đầu học nói, Tô Hoa dạy từ đầu tiên chính là ‘mẹ’. Còn dạy cho nó làm chút chuyện thảo khiến vợ vui, nhưng hiệu quả chẳng được bao nhiêu. Ngày đó, ông đều nhìn thấy. . . Nhưng kia dù sao vẫn là vợ ông, là vợ ông, cao quý xinh đẹp, lúc làm nũng thường ngọt ngào oa oa trong lòng ông. Dáng vẻ vô cũng chú trọng, cho dù nghèo khó cũng không làm cho vẻ cao quý trên người giảm đi một chút. Họ từng thảo luận sau này phải dạy con của mình như thế nào, nếu là con trai thì sẽ là một nam tử khí phái, nếu là con gái sẽ là một thục nữ như mẹ nó vậy.

Người kia tóc tai bù xù, lộ ra gương mặt tàn ác chính là vợ ông. Tô Hoa không có dũng khí ngăn lại, khi ông đã hứa với vợ mình, sẽ làm cho vợ hạnh phúc. . . Kia vài năm cũng là vì mục tiêu này mà phấn đấu. Ông sợ rằng sẽ hủy diệt gia đình này, đây là món quà tốt nhất mà Chúa đã ban tặng cho ông. Vì vậy. . . Tiểu Huy, ba thực xin lỗi.

**********

Hoàn Chương 20.