[Vietsub KTT] Tương Kính Như Tân 相敬如宾 – Kỳ 1

Tiêu đề: TƯƠNG KÍNH NHƯ TÂN 相敬如宾

Tác giả nguyên tác: Anh Tỉnh Lạc Nguyệt 樱井洛月

Thể loại: hiện đại, thanh thủy văn, nam nam sinh tử, ngược,  HE.

CP chính: Chu Kiêu × Du Dực

BẢN VIETSUB ĐƯỢC THỰC HIỆN VỚI MỤC ĐÍCH PHI LỢI NHUẬN VÀ ĐÃ ĐƯỢC SỰ ĐỒNG Ý CỦA TỔ KỊCH

XIN ĐỪNG MANG POST Ở BẤT CỨ NƠI NÀO KHÁC. CẢM ƠN!

======= CAST =======

Advertisements

BÍ MẬT 秘密 – Phiên Ngoại

BÍ MẬT 秘密 – Phiên Ngoại (Ngày Lễ Tình Nhân)

************

Bởi vì thân thể đang trong thời gian mang thai mà không thể ra ngoài; Nhưng trừ bỏ việc đó ra, Hàn Vũ Thiên cũng đối với cậu có thể nói là dư tác dư cầu, cho dù được bảo vệ tốt, nhưng bị chăm bẵm cmquá đáng, La Thượng Thần vẫn là có thấy chút nhàm chán.

Nhưng cũng biết một người đàn ông mang thai bộ dáng mập mạp lại ghê tởm, không có khả năng ra ngoài… Đúng, chính là cảm thấy không thú vị, một mình ở trong phòng buồn chán, mà thân là Ngự hoàng, Hàn Vũ Thiên công việc bề bộn…… Đương nhiên cậu cũng không dám lên tiếng, chỉ hy vọng hắn có thể ở nhà cùng làm bạn với mình.

Chính cậu còn không biết tại sao mình có thể đưa ra loại yêu cầu này. Ngày qua ngày, tuy rằng nhận thức được thời gian đang trôi qua, nhưng cũng không thể làm gì tích cực hơn, mặc dù nhàn nhã nhưng lại thực sự quá nhàm chán, ngay cả khi biết ngày mấy tháng mấy cũng không có biện pháp để tận hưởng lạc thú mỗi ngày.

Cho nên vào tối trước ngày này, La Thượng Thần vẫn không có cảm giác gì đặc biệt, có ngày 14 tháng 2, chẳng phải mỗi tháng cũng đều có ngày 14 sao, có gì đáng ngạc nhiên.

Nằm ở trên giường, La Thượng Thần mắt nhắm mắt mở còn chưa tỉnh ngủ theo bản năng vuốt ve cái bụng tròn tròn của mình. “Ân……” Nhẹ nhàng hừ một tiếng, có chút mơ màng mở to mắt.

Ngoài cửa sổ một mảng sáng ngời, La Thượng Thần trừng mắt nhìn, hơi hơi thanh tỉnh một chút mới phát hiện, trời đã sáng lâu rồi. “Sao lại ngủ lâu như thế chứ…?” La Thượng Thần lầm bầm lầu bầu, có chút ảo não.

Trễ như thế rồi, vậy chắc Hàn Vũ Thiên… cũng không có ở nhà đi?

La Thượng Thần phức tạp thầm nghĩ. Có chút cố sức cử động thân mình, cho dù biết là không có nhưng vẫn không tự chủ được nhìn về phía bên kia giường.

Quả nhiên là không có. Dù đã đoán biết trước nhưng vẫn có chút kinh ngạc.

Bởi vì bên cạnh cậu có một bó hoa hồng đỏ tươi được bao gói cẩn thận.

Trên cánh hoa còn đọng lại những giọt sương trong suốt, dường như vừa hái không bao lâu.

Bó hoa rất đẹp làm cho La Thượng Thần chần chừ một chút.

Hôm nay là… “Đúng rồi, hôm nay là lễ tình nhân a…” Cuối cùng nhớ tới ý nghĩa của ngày hôm nay, La Thượng Thần khóe miệng cong lên, tựa vào thành giường.

Thân thủ đem bó hoa ôm vào trong ngực, nhìn những đóa hoa nở to, La Thượng Thần nhẹ nhàng chạm vào những cánh hoa mềm mại đó. Nhìn nhìn lại bó hoa trên tay, tay còn lại vẫn là theo bản năng phủ trên bụng, nở nụ cười.

Quả nhiên là hắn làm a… Tuy rằng không phải tự tay đưa nhưng là La Thượng Thần vẫn rất thích kinh hỉ này, ôm lấy bó hoa hồi lâu, nhìn những cánh hoa đỏ thắm, nhẹ mỉm cười.

Tuy là thích nhưng cũng không thể ôm hoa cả ngày ngồi trong phòng được, La Thượng Thần chậm rãi đứng dậy, đem bó hoa đặt lên bàn, để chút nữa quay lại xem.

Tay vịn tường, thuận theo cầu thang cuốn đi xuống lầu, La Thượng Thần lại kinh ngạc nhìn đến người đáng lẽ không nên xuất hiện ở đây lúc này, hơn nữa trên người còn mang tạp dề, trên tay cầm chảo cùng đôi đũa. “Anh… Hàn Vũ Thiên, anh sao vậy…”

Cho dù thân mình đang mang tạp dề cũng không làm giảm đi vẻ anh tuấn cùng khí phách, Hàn Vũ Thiên nhìn La Thượng Thần, khóe miệng chợt nở lên nụ cưởi. “Dậy rồi? Vừa vặn có thể ăn bữa sáng, đến phòng ăn đi.”

“Ách…” Nhìn Hàn Vũ Thiên, La Thượng Thần có chút không được tự nhiên chậm rãi đi tới phòng bếp, vừa cảm thấy kỳ quái lại vừa buồn cười. Kỳ quái là tại sao hôm nay Hàn Vũ Thiên lại ở nhà, không đi xử lý công việc; Buồn cười là… Hình tượng Hàn Vũ Thiên mang tạp dề ở trong phòng bếp bận rộn thật đúng là không dám tưởng tượng!

Siêu, siêu không thích hợp… La Thượng Thần nhìn tới Hàn Vũ Thiên đang đi vào, nhịn không được che miệng cười trộm.

“Cười cái gì?” Hàn Vũ Thiên biểu tình sủng nịch mở miệng, đẩy La Thượng Thần hướng vào nhà ăn.

“Không có.” Đảo ánh mắt sang hướng khác, La Thượng Thần ho nhẹ, cố tình đánh trống lãng. “Tại sao hôm nay anh lại… Ở nhà?”

Kéo ghế ra, Hàn Vũ Thiên cẩn thận hầu hạ La Thượng Thần bởi vì mang thai mà bất tiện ngồi xuống. “Bởi vì … Hôm nay là ngày lễ tình nhân, nghỉ.”

“A?” Ngày lễ tình nhân cũng có thể nghỉ sao?

La Thượng Thần nhìn Hàn Vũ Thiên thật tình trả lời, có chút há hốc mồm. Dù gì hắn cũng là lão đại, nói nghỉ là có thể nghỉ, vậy… Mọi người ở đó chắc cũng được nghỉ hết đi?
La Thượng Thần nhìn đến bữa sáng trông có vẻ ngon miệng, lại lăng lăng nhìn về phía Hàn Vũ Thiên, không dám tin. “Cái này… Là anh làm sao?”

Thật không dám tin… Tuy rằng đây chỉ là những món ăn đơn giản, nhưng là thật sự bất ngờ nha.

Hôm nay hẳn là không phải ngày lễ tình nhân mà là ngày của những kinh hách đi.

“Đúng.” Hàn Vũ Thiên bình đạm cười cười, đặt một chén cháo đến trước mặt La Thượng Thần. “Nhanh ăn đi, đừng để bé con đói.”

Nhìn đến hành động của Hàn Vũ Thiên, La Thượng Thần có chút đỏ mặt, thấp giọng. “Em là có thể tự đến đó lấy…” Hành vi của hắn giống như là đang đối với con nít vậy…

“Bị phỏng sẽ rất phiền toái, anh sẽ đau lòng, ân?” Hàn Vũ Thiên vuốt lên mái tóc rối của La Thượng Thần, mỉm cười.

“……” Chẳng qua là lưỡi mèo mà thôi… Còn có, sáng sớm có cần nói những lời tâm tình như vậy không? Nghe thật khó tiêu nha.

Con nói xem có phải không, Tiểu Tiểu?

La Thượng Thần không có mở miệng, ngoan ngoãn nâng chén lên, từng ngụm từng ngụm ăn.

Nhưng chưa được bao nhiêu liền phát hiện Hàn Vũ Thiên còn chưa chịu ăn, chính là ngồi ở một bên nhìn mình, mỉm cười.

… Cười cái gì?

… Tuy rằng tươi cười không có gì là sai, nhưng mà bị người ta nhìn khi ăn như vậy làm sao ăn tiếp a!

La Thượng Thần mặt nhăn, buông chén xuống, nhìn về phía Hàn Vũ Thiên.”……”

Nhìn đến La Thượng Thần đột nhiên như vậy, Hàn Vũ Thiên có chút hoang mang hỏi, tựa hồ còn có thêm một chút, một chút kích động. “Sao vậy? Không hợp khẩu vị sao?”

“… Không phải.” Là vì anh cứ nhìn, ăn không vô! “Anh sao vậy… Không ăn sao?

Vừa nói xong, La Thượng Thần mới nhớ là mình mở miệng quá muộn, lúc này mà nói, Hàn Vũ Thiên hẳn là đã ăn qua bữa sáng.

Nhưng là sau khi vừa nói xong, Hàn Vũ Thiên lại đứng dậy đi lấy một cái chén khác, cũng mang ra một chén cháo, tự ngồi ăn.

La Thượng Thần nhìn Hàn Vũ Thiên hơi choáng váng. “… Anh… Không cần miễn cưỡng…”

“Vừa lúc cũng đói bụng.” Hàn Vũ Thiên nhún nhún vai, không thèm để ý, mỉm cười. Nhưng chỉ có chính hắn mới biết, hắn… Kỳ thật một chút cũng không đói.

Đối với Hàn Vũ Thiên kiên trì, La Thượng Thần cũng không cách nào ngăn cản, hai người lẳng lặng ăn, không nói lời nào.

Nhưng là Hàn Vũ Thiên một bên cứ tự động gắp thức ăn thêm cho La Thượng Thần, làm cậu có chút khó chịu. Nhìn người trước mắt miễn cưỡng ăn xong, nhưng chén của mình trong chớp mắt lại bị xếp thành núi nhỏ, La Thượng Thần cuối cùng nhẫn nại không được, liền mở miệng. “Đủ rồi, anh không cần giúp em gắp, em no rồi…”

Hàn Vũ Thiên dừng động tác lại, khẽ nhíu mày. “… Thư Nại nói, phụ… A… Em nên ăn nhiều một chút.”

“……” La Thượng Thần nhìn Hàn Vũ Thiên, hơi hơi nheo mắt lại, cảm thấy mình nếu không nghe lầm Hàn Vũ Thiên thiếu chút nữa thốt ra từ gì đó. “Anh vừa muốn nói cái gì? Muốn nói phụ nữ mang thai sao!?”

Nhìn La Thượng Thần đen mặt, Hàn Vũ Thiên xấu hổ biết chính mình có chút nói sai, bởi vì La Thượng Thần kiêng kị nhất là người khác nói cậu là ‘phụ nữ có thai’, đối với người khác có thể liền bỏ qua, nhưng đối với hắn, cậu có thể trực tiếp phát giận.

Nhưng rõ ràng cũng là sự thật… Vẫn là nên nói ‘dựng phu’ cậu sẽ không sinh khí? “Không, không có, anh …” Hàn Vũ Thiên khó khăn, có vẻ có chút sợ hãi, thậm chí còn trốn tránh giả ngu. “…Em nghe lầm rồi.”

“Nghe lầm?” La Thượng Thần há hốc mồm nhìn Hàn Vũ Thiên mặt không chút thay đổi, người này là con nít sao? Loại lời này cũng có thể nói ra. “Anh hiện tại là đang trách em sao?”

“……” Nào dám, em hiện tại là lão đại nha. Hàn Vũ Thiên yên lặng trong lòng nghĩ thầm, ho nhẹ, vì không muốn tiếp tục tranh cãi nữa, nên đành thành thật nhận sai. Mặc dù thời điểm này chính là đang đấu võ mồm, sẽ không xong nếu thật sự cãi nhau. “Thực xin lỗi, hết thảy đều là lỗi của anh.”

“Là anh không nên lừa gạt em, là anh không nên bắt buộc em, là anh không nên làm em mang thai”

“… Anh …” La Thượng Thần nhìn Hàn Vũ Thiên, lời nói như vậy làm cho cậu có chút đỏ mặt, tức giận lúc trước liền biến mất.

Hảo gian trá, lại lấy Tiểu Tiểu ra để thoát tội!

Hơn nữa hắn nói những lời này, sẽ làm cho cậu nhớ tới những chuyện không nên nhớ!

“……” La Thượng Thần hừ nhẹ một tiếng, cầm chén lên tiếp tục ăn, chính là trên mặt đỏ ửng vẫn chưa lui.

Hàn Vũ Thiên ngồi xem La Thượng Thần ngoan ngoãn, trên mặt đỏ bừng đáng yêu mê người, thân thủ che miệng lại cười cười. Một ván này, tâm địa tà ác gian trá xảo quyệt Hàn Vũ Thiên, thắng.

Sau khi ăn xong, kế tiếp là thời gian nhàn nhạ đọc sách.

La Thượng Thần thoải mái ngồi trên ghế sôpha, còn lật lật xem tạp chí, khuôn mặt bình tĩnh làm cho Hàn Vũ Thiên một trận động tâm, buông tờ tạp chí trên tay, Hàn Vũ Thiên lại đi quấy nhiễu La Thượng Thần. “Làm cái gì vậy?” Hai mắt bị Hàn Vũ Thiên nhìn chằm chằm, La Thượng Thần có chút chịu không nổi thở dài. Người này ở nhà có phải là muốn làm phiền người ta không? Kia vẫn là nên đi công tác thì hay hơn, ít nhất là được an tĩnh chút.

“Đang nhìn cái gì…” cái giọng điệu ‘làm cái gì đó?’ thật đúng là không khách khí… Hàn Vũ Thiên trong lòng cười khổ, nhìn tạp chí trên tay La Thượng Thần, lại thêm một trận bất đắc dĩ. “… Em ở nhà đều xem những cái này sao?

Đây là tạp chí buôn bán, là muốn dạy cho Tiểu Tiểu toàn bộ kinh tế từ trong bụng sao!?

“… Có chuyện gì sao?” La Thượng Thần nhíu mày, đối với ngữ khí của Hàn Vũ Thiên tựa hồ như cũng rất có ý kiến “Lại không thể xem cái này cả ngày à”

“Tại sao lại nói như thế a…” Hàn Vũ Thiên buông tay ra, từ phía sau ôm lấy La Thượng Thần, bên tai nói nhỏ. “Đừng xem cái đó, chúng ta xem cái này đi… Ân?”

“……” Cái này? Cái này là cái gì?

La Thượng Thần ngẩng đầu nhìn Hàn Vũ Thiên, có chút hoang mang cũng có chút cho là không đúng. “Anh chỉ cái gì?”

Gặp La Thượng Thần phản ứng như vậy, Hàn Vũ Thiên cứng ngắc cười cười. “… Ách, Thư Nại không phải muốn chúng ta ‘cùng nhau’ xem sách sao…?”

Hàn Vũ Thiên nói không nên tên sách ‘Sổ tay mang thai’, ‘Dưỡng thai như thế nào là đúng’ vì nó có thể kích thích La Thượng Thần. Tuy rằng hắn có xem kỹ cuốn ‘Ba ba chuẩn mực’…

Biết cách dưỡng thai như thế nào là tốt nhất, còn có nên hầu hạ La Thượng Thần bởi vì mang thai mà vất vả như thế nào, nói chuyện với bé con, mát xa, còn có tình cảm che chở cùng lời ngon tiếng ngọt cơ hồ đều là đầu đề mỗi ngày của Hàn Vũ Thiên. “Ân?” Thì ra là cuốn sách này… La Thượng Thần nheo mắt lại, khóe miệng gợi lên nụ cười.

Cái này La Thượng Thần đã sớm xem gần xong, cho nên khi cậu phát hiện hành vi của Hàn Vũ Thiên cùng trong sách có chút giống nhau, nói thực ra… trong lòng có chút mừng.

“Thần?” Nhìn người kia tươi cười, Hàn Vũ Thiên có chút không hiểu hỏi.

“Muốn xem anh tự xem đi, người ta không có hứng thú với anh ‘cùng nhau’ đọc sách.” Cũng không phải con nít a, hai người lớn cùng xem một quyển sách sẽ có nhiều phiền toái a.

BÍ MẬT 秘密 – Chương 48 + 49 + 50

CHƯƠNG 48 + 49 + 50

*************

“……!” Hiểu được rõ ràng ngụ ý của Hàn Vũ Thiên, La Thượng Thần thẹn thùng nói không ra lời, quay đầu cố ý không nhìn về phía hắn. Hàn Vũ Thiên nhìn La Thượng Thần bởi vì thẹn mà hồng thấu hai tai, cười đắc ý.

Dọc theo đường đi La Thượng Thần đều dõi nhìn ra ngoài cửa xe, trong lòng còn không ngừng lên án Hàn Vũ Thiên đắc tội. Người này rõ ràng là cố ý! Hắn là cố ý! ! Cố ý đứng trước mộ mẹ mà nói những lời đó, một đống lời nghe buồn nôn! Nghĩ rằng như vậy mình sẽ tha thứ cho hắn sao!? Thật sự là……!

A … Đau…… Bụng…… Ân……….

Thình lình xảy ra một trận đau đớn làm cho La Thượng Thần kêu lên một tiếng. “Ân…”

“… Thần?” Phát hiện người bên cạnh đột nhiên hô hấp có chút áp lực mà không thuận, liền nghiêng đầu nhìn đến La Thượng Thần đang mặt nhăn, bộ dáng đau đớn, Hàn Vũ Thiên chợt khẩn trương lên. “Thượng Thần!?”

“… Ân… Không sao… Tự nhiên có chút không thoải mái… Không có việc gì…” La Thượng Thần nói như thế nhưng thỉnh thoảng lại nhăn mày khó chịu.

“Cái gì không có việc gì?! Em bây giờ còn như vậy!?” Hàn Vũ Thiên nhìn La Thượng Thần bộ dáng chật vật, miệng thầm mắng.

… Cậu tại sao lại khó chịu thành như vậy? Rốt cuộc là xảy ra chuyện gì??… Trời! Không phải là sắp sinh đi!? Chết tiệt! Thời điểm nào rồi mà còn ngoan cố ! !

Hàn Vũ Thiên dùng sức đạp mạnh chân ga, một tay cấp số gọi ‘Duyệt’ giúp hắn xử lý, một bên trấn an La Thượng Thần. “Thần… Chúng ta sẽ nhanh đến thôi… Em chịu khó một chút… chịu khó một chút……”

Chỉ số vận tốc không ngừng tăng cao, nhưng là Hàn Vũ Thiên vẫn cảm thấy thời gian qua rất chậm. trong lòng không ngừng mắng vì cái gì không thể nhanh thêm một chút nữa, nhanh một chút để tới bệnh viện… “Chết tiệt……”

La Thượng Thần nhìn người bên cạnh tay chân luống cuống nhịn không được cười cười, người đàn ông này bình thường tao nhã nhưng nay lại bởi vì cậu mà rối thành như vậy…..

Bởi vì cậu…

“Hàn Vũ Thiên… Em không sao… Ách ân……” La Thượng Thần trấn an Hàn Vũ Thiên đang rối lên, nhưng lại nhịn không được đau đớn rên thành tiếng.

“……” Không mở miệng liếc mắt nhìn La Thượng Thần một cái, nhẹ nhàng nắm chặt tay cậu. Cảm nhận được bởi vì đau đớn mà run run, Hàn Vũ Thiên nhíu chặt chân mày, bộ dáng so với La Thượng Thần còn khó coi hơn…

Nếu có thể, Hàn Vũ Thiên muốn mình là người chịu cái đau đớn kia thay cho cậu… Thần… Em chịu khó một chút thôi…

Từng trận đau đớn càng lúc càng rõ ràng, La Thượng Thần đau đến toát mồ hôi lạnh, ý thức có chút không rõ, ngay cả rên rỉ cũng dần lộ ra… “…… A……… Ân…………….. Tiểu Tiểu…..”

Đem lộ trình hai giờ áp xuống hơn một giờ, liên tục vượt vài cái đèn đỏ, mạo hiểm xuyên qua xa lộ… Thật vất vả chạy như bay đến bệnh viện hộ tống cậu vào phòng sinh, Hàn Vũ Thiên đứng bên ngoài còn dày vò không thôi.

Biểu tình đau đớn l khó chịu của người yêu không ngừng hiện lên trong đầu. Cậu tình trạng hiện tại như thế nào rồi? Có phải còn đau hay không? Vào trong lâu như thế… Hiện tại ra sao rồi?… Hàn Vũ Thiên bất an đi qua đi lại, vẻ mặt lo âu.

Từ trong túi lấy ra vài điếu thuốc làm cho mình bình tĩnh lại, mới chuẩn bị châm thì một âm thanh trong trẻo cùng lạnh lùng ngăn lại. “Anh không biết… Bệnh viện cấm hút thuốc sao?”

Yên lặng cất điếu thuốc vào túi, Hàn Vũ Thiên sắc mặt khó coi nhìn người phía trước nói chuyện. Kỷ Thương mang chút ý đùa cợt nhìn Hàn Vũ Thiên, tiếp tục nói. “Đương nhiên anh cũng có thể đi ra ngoài hút… Nhưng tốt nhất là nên ngồi chờ Tiểu Thần sinh xong đi.”

“……” Biết người này đối với mình có định kiến, Hàn Vũ Thiên im lặng, âm ngoan liếc nhìn Kỷ Thương một cái liền quay đầu đi.

“Sao vậy? Không đi ra sao? Đi tới đi lui giống như lão hổ trong vườn bách thú… Ở lại chỗ này chỉ tổ chướng mắt.” Kỷ Thương có chút ác ý mở miệng, không có biện pháp, anh chính là không vừa mắt người này! Tuy rằng hiện tại hắn đối với Tiểu Thần tốt lắm nhưng trước kia hắn như vậy làm anh chịu không được công kích.

“Câm miệng….” … Không biết sự việc rốt cuộc là xảy ra như thế nào, là ai động thủ trước, tóm lại là hai người đàn ông thực bất nhã lại thô lỗ đang ẩu đả trước phòng sinh.

Cùng với những lời thô tục, cả hai người không lưu tình xuất thủ. Thư Nại từ trong phòng sinh đi ra liền thấy cảnh này, ngay cả ‘Duyệt’ đứng ở một bên cũng không cách nào ngăn họ lại.

“… Tôi sớm nhìn anh không vừa mắt… ách!” Kỷ Thương hung hăng nói, lại bởi vì Hàn Vũ Thiên cho một đấm mà hét lớn.

“Tôi cũng vậy!… Ngô!” Hàn Vũ Thiên chưa đắc ý được bao lâu lại bị một đấm.

Hai người tựa như không có ý muốn dừng lại, Kỷ Thương khuôn mặt tuấn tú có ứ thương, còn có chút đổ máu; Khuôn mặt anh tuấn của Hàn Vũ Thiên cũng có vết thương, tuy rằng không nhiều lắm, nhưng là quả thực khó nhìn thấy được tình cảnh giống như thế này.

Nhìn cuộc hỗn chiến, Thư Nại quả thật không thể tin được. Hai người kia… Người bên trong đang thiên hôn địa ám mà hai người kia lại nhàm chán đến nỗi đánh nhau!? “Duyệt, bảo bọn họ dừng tay a!”

“… Có điểm khó…” nhún nhún vai, Duyệt bất đắc dĩ cười cười. Bọn họ đã muốn khuyên ngăn, nhưng hai người này như là nghiện đánh nhau, anh tới tôi đi bất diệc nhạc hồ* (còn gì vui hơn)

Nhìn bọn họ hình như không muốn chấm dứt chiến tranh, Thư Nại chịu không nổi rống to. “… Đủ rồi! Tất cả dừng lại cho tôi !”

Âm lượng rống giận cất cao làm cho hai người đàn ông kia cảm nhận được sát thương rất lớn ở bên trong mà ngoan ngoãn dừng lại, Thư Nại tiếp tục nổi bão. “Tiểu Thần ở bên trong đau đến chết đi sống lại còn các người ở ngoài đây làm cái gì a!?”

“Học trưởng !” Nhìn Kỷ Thương, Thư Nại bắt đầu mắng. “Tôi là không biết anh đang suy nghĩ cái gì! Nhưng là làm ơn nhớ kỹ! Nơi này là bệnh viện! Xin giữ im lặng! ! Cãi nhau là muốn làm cho người ta phân tâm sao!? Nếu có chuyện gì xảy ra, anh chịu trách nhiệm sao!?”

Nhìn đến Kỷ Thương bị mắng, Hàn Vũ Thiên hừ lạnh một tiếng, không nghĩ tới Thư Nại mắng xong Kỷ Thương lại quay qua hắn nổ súng, không chút lưu tình nào. “Còn anh, Hàn tổng! Rõ ràng anh cũng là vì người trong kia mà chiến đấu hăng hái, nhưng có thể đánh nhau ở trong này a!? Muốn làm cái thí gì a! Là muốn chết có phải hay không! a!?”

“Ách…” Lửa đạn không chút lưu thả tứ tung, biểu tình hai người đều có chút xấu hổ cùng sợ hãi.

“Thư Nại, kia Thần cậu ấy…” Cho dù sợ hãi nhưng lại muốn hỏi rõ ràng, Hàn Vũ Thiên đối Thư Nại đang bởi vì khai mắng mà thở dốc hỏi.

Liếc mắt nhìn Hàn Vũ Thiên, Thư Nại còn chưa nói gì cửa phòng sinh liền mở ra. Nhìn đến người trên giường, Hàn Vũ Thiên vội lên tiếng.”Thượng Thần!…”

Giường bệnh không có dừng lại, rất nhanh đi ngang qua bọn họ, Thư Nại vội giữ tay Hàn Vũ Thiên lại. “Khoan đã khoan đã Hàn tổng, anh hiện tại qua đó chỉ làm phức tạp thêm thôi, đợi lát nữa sẽ cho anh xem tình hình bọn họ.”

“… Cậu ấy… Cậu ấy có khỏe không?” Không thể cùng đi qua nhưng trong lòng thật sự lo lắng, Hàn Vũ Thiên đành phải ngược lại hỏi Thư Nại tình trạng, vừa mới chỉ có nhìn lướt qua nhưng…

“Ân… Cả hai đều bình an. Tuy rằng Tiểu Thần thân thể còn thực suy yếu, nhưng không có gì trở ngại, mà Tiểu Tiểu… Thật sự là một cô bé xinh đẹp, sau này lớn lên nhất định sẽ có nhiều đàn ông chết mê cho xem !” Thư Nại sửa lại hỏa bạo khi nãy, mỉm cười nói. “Ân, nhưng Tiểu Thần là còn trong tháng… Nên chú ý vài chuyện có……”

………….

Người trên giường bệnh đang ngủ say khuôn mặt tái nhợt. Hàn Vũ Thiên thật cẩn thận kéo ghế qua, ở bên giường ngồi xuống. Cẩn thận đem tay La Thượng Thần nắm trong tay mình, tinh tế vuốt ve, cảm thụ cái ấm áp của cậu.

Vừa mới bị Thư Nại nhắc nhở nhiều chuyện nên chú ý, hiện tại cũng có thể nhìn qua tình trạng của La Thượng Thần. Hàn Vũ Thiên cẩn thận xem xét mới thả lỏng người.

“Thật đúng là trừ bỏ còn tái nhợt đôi chút, cũng không có gì đáng lo ngại…… Hôm nay thực rất là mạo hiểm… Cũng may là đến bệnh viện kịp lúc, bằng không…” Cầm tay La Thượng Thần, Hàn Vũ Thiên nhẹ giọng nói nhỏ. “Lần sau còn như vậy, anh tuyệt đối sẽ không đáp ứng cho em…”

Làm cho hắn lo lắng thành như vậy… Thần……

… Nhưng… Cũng may em không có việc gì…

Phòng bệnh vang lên tiếng gõ cửa, Kỷ Thương cùng Thư Nại nhẹ nhàng tiến vào. Nhìn qua vết thương đã được băng bó của Kỷ Thương, Hàn Vũ Thiên hừ lạnh một tiếng. Hắn là đã thủ hạ lưu tình, cũng không muốn bị Tiểu Thần chán ghét… Người này thân thủ cũng không tồi, nhưng hắn không muốn tính toán.

Đối với phương thức đón tiếp trời giáng của Hàn Vũ Thiên, Kỷ Thương cũng không có biểu tình gì, nhíu mày. Vừa mới đánh nhau, biết người đàn ông này có ý ngừng chiến tranh, nhưng… Mình cũng không thể nói lời cảm ơn với hắn đi.

Hai người đối diện nhau không động thủ, cũng không có thô tục, nhưng trong không khí như là xuất hiện vô số tia lửa đạn.

“……” Hai người này… Có muốn để yên không a? Có phải yêu quá cũng trở nên thù hay không? Sao lòng dạ hẹp hòi như vậy a! ! Thư Nại ở một bên đảo cặp mắt trắng dã, trong lòng nói thầm.

“Được rồi được rồi, các anh thật muốn đánh nhau làm ơn đi ra ngoài a.” Thư Nại nhỏ giọng nói, mặc dù trên miệng mỉm cười nhưng lại mang theo một tia uy hiếp.

Hai người hừ một tiếng quay đi. Chú ý tới bố khăn trên tay Thư Nại, Hàn Vũ Thiên hơi hơi sửng sốt. Đó là… Phát hiện ánh mắt Hàn Vũ Thiên nhìn chăm chú, Thư Nại khẽ cười, đem bố khăn cẩn thận ôm đến cho Hàn Vũ Thiên.

Bố khăn rất nhỏ, dường như không có sức nặng, lộ ra khuôn mặt nho nhỏ đang ngủ.

Khuôn mặt nhỏ nhắn hồng hồng nộn nộn có nhiều nếp nhăn, nhìn qua không giống ai, nhưng lại làm cho Hàn Vũ Thiên từ đáy lòng một trận lo lắng khó tả.

“……” Nhìn bé con trên tay, Hàn Vũ Thiên im lặng thật lâu. Cảm xúc hỗn độn, kích động làm hắn nói không ra lời… Nhìn đến bé con bình an ra đời hắn có chút vui sướng, cảm động, nó là huyết mạch của hắn, lần đầu làm cha cảm giác khẩn trương, còn có rất nhiều cảm xúc khó tả…

Bé con, là bé con của mình cùng Tiểu Thần! Thật sự rất dễ thương… Thật sự làm cho người ta cảm thấy trìu mến… Thật sự…

Không biết nước mắt ở đâu trào ra, ngay cả ôm bé con tay cũng hơi run run. Hàn Vũ Thiên rất ít khi kích động biểu hiện ra cảm xúc như vậy, là bởi vì chức vụ không cho phép, cũng bởi vì từ lúc sinh ra hắn đã được nuôi dưỡng để trở thành người nối nghiệp…

Nhưng … Hắn thật sự không thể kiềm chế…

Thư Nại cùng Kỷ Thương đã ra ngoài không biết từ lúc nào, để lại không gian riêng cho Hàn Vũ Thiên. Một tay ôm đứa nhỏ, một tay chạm lên khuôn mặt đang say ngủ của La Thượng Thần.

Còn nhớ rõ từ đầu, La Thượng Thần luôn tỏ ra vẻ hòa nhã, ở ngoài mặt ôn thuần nhưng trong mắt luôn có địch ý, giống như mèo con cao ngạo, tao nhã lại có chút lạnh lùng.

Mà nếu không phải nhờ cái sự kiện ngoài ý muốn kia… Chính hắn sẽ không biết cái bí mật kinh ngạc đó. Đêm đó tươi cười, tuy rằng mơ hồ nhưng hắn vẫn nhớ rõ.

Cho nên… Bắt đầu trò chơi tình yêu, tuy rằng hắn chiếm được thân thể cậu, nhưng cũng… Hung hăng làm cậu bị thương… Mà hắn lại không phát hiện.

Cứ tưởng rằng trò chơi chỉ là ở bên người, nhưng… Chuyện cậu không muốn mang đứa con của hắn lại làm cho hắn không thể khống chế được, sau khi cường bạo tình ái cũng không để ý… Chính hắn là không hiểu, phẫn nộ kia từ đâu mà đến, rõ ràng, cậu chỉ là một người đàn ông.

Sau khi cậu trốn đi… Đáy lòng lại có loại chua xót không hiểu làm cho hắn thấy khó chịu… Hằng đêm ở lại phòng của cậu, đơn giản chỉ là… Nơi đó có thể thoáng an ủi thống hổ của hắn.

Từ Nhật Bản trở về, cậu lại quật cường, hận thù làm cho hắn không thể chịu nổi… Nếu không phải… Nhờ người kia nói, hắn… chỉ sợ cả đời cũng không nhận ra.

Nhưng sau khi giải bày, cậu cũng không còn quật cường nữa, nhưng trong lòng vẫn chưa tin tưởng…

Hiện tại, Tiểu Tiểu đã được sinh ra, Thần, em có thể tha thứ cho anh không…

Nhìn La Thượng Thần bởi vì hơi đau đớn mà nhíu nhíu mày, Hàn Vũ Thiên đau lòng cúi người hôn lên đôi mi tâm. “Em vất vả rồi, Thần……”

Cám ơn em đã vất vả sinh hạ Tiểu Tiểu.

Nhìn khuôn mặt tái nhợt lại an tường, Hàn Vũ Thiên kề sát bên tai cậu nhẹ giọng nói. “… Tha thứ anh lúc trước sở tác sở vi được không… Sau này anh sẽ không bao giờ như thế nữa… Anh yêu em … Thật sự rất yêu…”

Tha thứ cho anh đi, Thần, anh yêu em… Rất yêu em…

Thật cẩn thận sợ làm thức giấc La Thượng Thần đang ngủ say, Thư Nại cùng ‘Duyệt’ rón rén mở cửa phòng bệnh, lại xem được một màn ấm áp đến cực điểm.

Hai người đều hơi hơi sửng sốt, nhìn nhau cười. “… Có máy ảnh không?”

“Đương nhiên… :)”

Có bao nhiêu ấm áp hạnh phúc đâu? Chờ đợi phiên ngoại đi :]

************

“Bí Mật” bộ thứ nhất đến đây là hết, thật cảm tạ mọi người đã đón nhận.

Bộ thứ hai tôi còn chưa bắt đầu viết, cũng còn suy nghĩ không biết có nên viết hay không.

Nhưng hầu hết mọi người đều đốc thúc tôi nên viết tiếp.

Hãy cho tôi biết cảm xúc về bộ thứ nhất như thế nào để tôi có thể tham khảo tham khảo.

Một lần nữa, xin trân trọng cảm tạ mọi người đã dành nhiều tình cảm cho bộ “Bí Mật” ! !

Trong thời gian tiến hành bộ thứ nhất cũng xảy ra không ít chuyện.

Nhưng cho dù là đã hoàn thành rồi, tôi vẫn muốn học tập thêm vài thứ.

Thỉnh mọi người tiếp tục ủng hộ cùng động viên tôi để có thể viết thêm nhiều truyện báo đáp.

*********************

BÍ MẬT 秘密 – Chương 47

CHƯƠNG 47

*************

Nhẹ nhàng thở ra một hơi, La Thượng Thần trong lòng không tiếng động, yên tĩnh thầm nói chuyện với mẹ mình, nhưng lại bị một tiếng cắt ngang suy nghĩ. “Thực xin lỗi!”

“…?” La Thượng Thần có chút nghi hoặc nhìn về phía Hàn Vũ Thiên, phát hiện hắn không phải nói với cậu, mà là với mộ của mẹ? “Hàn…”

“Thực xin lỗi, con là Hàn Vũ Thiên.” La Thượng Thần ngây ngốc nhìn Hàn Vũ Thiên vẻ mặt nghiêm túc, như là đang tự giới thiệu bản thân với mẹ cậu. Mà thực ra đúng là Hàn Vũ Thiên đang làm như thế. “Con từng đối với La Thượng Thần làm rất nhiều chuyện không đúng… Dù có làm như thế nào để bù đắp, nhưng có lẽ cũng không thể làm cho mẹ tha thứ..”

“… Nhưng con thương cậu ấy, cho nên con muốn bù đắp! Con muốn bù đắp lại những chuyện sai trái trước kia của mình! Có lẽ vĩnh viễn cậu ấy cũng sẽ không tha thứ cho con, nhưng con nguyện sẽ dùng cả đời để đợi ……”

“Hàn Vũ Thiên anh… Anh đang nói bậy cái gì đó?” La Thượng Thần quả thật không thể tin được, Hàn Vũ Thiên như thế nhưng lại nói với mẹ cậu những lời này.

“Con thực sự là thật lòng. Cho nên, thực xin lỗi, mẹ vợ, mẹ có thể đem Thượng Thần gả cho con không? Con sẽ thương cậu ấy cả đời, sẽ không làm đau, không làm cho cậu ấy sinh khí thương tâm… Con thương cậu ấy! Thật sự!” Hàn Vũ Thiên thận trọng liếc nhìn La Thượng Thần một cái, tiếp tục nói.

“Anh… Anh…” La Thượng Thần có chút cảm động, nhưng cảm thấy buồn cười nhiều hơn… Hành vi của Hàn Vũ Thiên thực sự làm cho cậu muốn dở khóc dở cười.

“Mà…” Hàn Vũ Thiên dừng một chút. “Hiện tại trong bụng La Thượng Thần có mang con của chúng con, dự tính ngày sinh còn không quá xa… Vì nghĩ đến thân thể, bây giờ con muốn đem cậu ấy về nhà. Sau này con sẽ mang La Thượng Thần đến thăm mẹ.” Nói xong, Hàn Vũ Thiên hành lễ, liền ôm La Thượng Thần xoay người rời đi.

“Khoan đã… Hàn Vũ Thiên! Anh không thể cứ như vậy mang em đi… Em còn có rất nhiều điều muốn nói…” La Thượng Thần giãy dụa, không có khả năng chống lại Hàn Vũ Thiên, đành để cho hắn đem mình rời khỏi. Còn muốn ở lại chỗ này một chút, mà Hàn Vũ Thiên lại không biết ý tứ.

Đi thẳng đến chiếc xe thể thao màu bạc, Hàn Vũ Thiên nhẹ nhàng buông La Thượng Thần ra, cậu liền dùng vẻ mặt hờn giận nhìn hắn. “Anh…”

“… Đừng cáu kỉnh, em rõ ràng là đã bắt đầu mệt, có chút đứng không vững… Anh biết em còn có nhiều chuyện muốn nói, nhưng em cũng nên suy nghĩ đến thân thể của mình.” Hàn Vũ Thiên nhìn La Thượng Thần, có chút bất đắc dĩ nói. Cậu hiện tại là đang mang một miếng thịt, nhưng lại là một khối bảo.

“Ngô……” La Thượng Thần đô đô miệng, kỳ thực Hàn Vũ Thiên nói cũng đúng, cậu thật là có chút mệt mỏi… Vừa mới… Vừa mới nói đến! “Anh… Anh… Gian xảo!”

“Gian xảo?” Hàn Vũ Thiên đỡ La Thượng Thần ngồi vào xe, rồi trở lại buồng lái chuẩn bị lái.

“Đúng! Gian xảo! Anh… Anh cho là nói những lời như vậy em sẽ tha thứ sao?” La Thượng Thần nói không được tự nhiên, thực sự có chút cảm động…

Hàn Vũ Thiên không nói gì, quay thẳng xuống ôm mặt La Thượng Thần hôn. La Thượng Thần cả kinh từ chối một chút. “Ngô!?… Anh… Ân…”

Hàn Vũ Thiên đầu lưỡi linh hoạt tiến vào liền cuốn lấy đầu lưỡi La Thượng Thần không cho cậu rời đi, chỉ cần La Thượng Thần muốn chạy trốn, Hàn Vũ Thiên sẽ gắt gao đuổi kịp. Hai người hôn nhau kịch liệt đến nỗi dục vọng đều đã muốn đi ra.

Hàn Vũ Thiên lưu luyến rời khỏi cái hôn, nhìn đôi môi vòng cung ửng đỏ, La Thượng Thần xấu hổ vẻ mặt cũng đỏ bừng mà thở dốc, nhìn diễm lệ rất nhiều.

Hàn Vũ Thiên ánh mắt biến thâm, kề sát tai La Thượng Thần nói nhỏ. “Anh yêu em… Anh chỉ cần em… Có biết anh đã nhẫn nhịn bao lâu rồi không?…”

Hoàn Chương 47.

BÍ MẬT 秘密 – Chương 46

CHƯƠNG 46

***********

Ngày thực sự trôi qua rất nhanh, ngẫm lại giống như từ Nhật Bản trở về chỉ mới vài ngày trước, nhưng gánh nặng trầm trọng trên người lại nhắc nhở cậu thực tại đã qua vài tháng, bụng càng lúc càng to làm cho thân thể rất nhanh mỏi mệt… Có phải là làm mẹ đều phải như vậy hay không, bé con trong bụng là một gánh nặng ngọt ngào. Mà mẹ của cậu lúc trước….

Đột nhiên nhớ đến khoảng thời gian trước kia… Tuy mơ hồ nhưng ấm áp… Thật là rất lâu trước kia, trí nhớ có chút loang lổ nhưng vẫn còn nhớ rõ nụ cười từ ái của mẹ cùng những cái ôm ấm áp……

Hàn Vũ Thiên từ phòng tắm đi ra, nhìn mặt La Thượng Thần có chút mơ màng như là đang nhớ lại cái gì đó, có chút bi thương… Tâm tình phập phồng dường như không ổn, điều này đối với người mang thai mà nói không phải chuyện tốt…. Leo lên giường, đem La Thượng Thần vào trong lòng, Hàn Vũ Thiên mở miệng hỏi. “… Thần? Em đang suy nghĩ cái gì đó?”

“… Không…” La Thượng Thần nhỏ giọng đáp lại như là đang che dấu.

“Ân?… Em xem Tiểu Tiểu đang cười em nói dối.” Hàn Vũ Thiên khẽ cắn nhẹ bên tai La Thượng Thần, một bên sờ cái bụng tròn vo cảm nhận bé con đang động.

“… Anh biết sao…” La Thượng Thần vẻ mặt có chút trẻ con làm Hàn Vũ Thiên trong lòng run lên, không tiếp tục ép hỏi nữa. Nhưng La Thượng Thần lại nhỏ giọng trả lời đứt quãng. “… Em…… Em đang nghĩ đến … Mẹ …”

Đối với câu trả lời này, Hàn Vũ Thiên có chút giật mình, La Thượng Thần chưa bao giờ nói qua chuyện này với hắn, cho dù hắn đã điều tra hết thảy, nhưng đây là lần đầu tiên nghe cậu nhắc tới chuyện này… Đây không phải là ám chỉ hắn đó chứ? Cậu đã không còn cố chấp quật cường như trước, cam tâm cùng hắn một chỗ… “Chuyện kia… Như thế nào?”

“……” La Thượng Thần lại một giây trầm mặc, thật lâu mới đáp lại. “… Em không có ba ba, giấy khai sinh ghi là ‘cha không rõ’… Mẹ chưa lập gia đình… Một thân một mình làm việc, yên lặng chấp nhận mọi ánh mắt khinh thường của mọi người…”

“Lúc còn rất nhỏ em có từng nghĩ tới… Vì sao cơ thể của mình lại quái dị như vậy…” La Thượng Thần trong lòng toan sáp chuyện cũ, vừa nói vừa nhìn xuống dưới, vô tình đem thân thể gần sát vào Hàn Vũ Thiên, như là đang tìm trụ cột chống đỡ. “…… Mẹ em sức khỏe vốn không tốt… Vì thân thể em mà cố gắng kiếm tiền… Nhưng không tránh được đủ chuyện phát sinh……”

“… Em cũng không có nói gì… Nhưng mẹ lại nói sau khi phẫu thuật sẽ có một cuộc sống như bình thường, cưới vợ… Sinh con… …… Trước đây… Em chỉ muốn ở cùng mẹ đến cả đời, nhưng… Một tai nạn xe đã cướp đi hết thảy, mẹ bị thương phải nằm viện, tài sản lúc trước dành dụm đem ra sử dụng hết phân nửa, cuối cùng vẫn là không qua khỏi, không phải lỗi của bệnh viện mà là do sức khỏe của mẹ lúc đó đã quá mức suy yếu…”

“Sau này lên đại học… Có bằng cấp cao… Làm ra được rất nhiều tiền…… Nhưng em lại không muốn làm phẫu thuật nữa…… Có thể là bởi vì… Đây là thứ duy nhất mà mẹ đã cho ……” La Thượng Thần hơi ngăn khóe miệng, có chút trào phúng cười cười, việc lưu lại nó cũng đã gây cho cậu nhiều phiền toái sau này…… “Hàn Vũ Thiên… Em muốn đi xem mẹ…”

“…….” Đối với yêu cầu này của La Thượng Thần, Hàn Vũ Thiên vốn là trăm ngàn cái không muốn. Ngày dự sinh đã gần đến, thân thể La Thượng Thần hiện tại mà nói không thích hợp để đi ra ngoài, quá mạo hiểm… Nhưng dưới ánh mắt cầu xin không tiếng động… Hàn Vũ Thiên cuối cùng đành phải cố chấp mà đáp ứng.

Trong khuôn viên của giáo đường, những ngôi mộ tao nhã trang trọng khiến cho người ta cũng trở nên trầm tĩnh cùng nghiêm trang hẳn lên. La Thượng Thần cùng đi với Hàn Vũ Thiên đến trước mộ.

Nhẹ nhàng lau sạch sẽ bia mộ trắng, La Thượng Thần im lặng làm cho Hàn Vũ Thiên cảm thấy cho chút bi thương, nắm chặt tay La Thượng Thần, mười ngón tay đan sát vào nhau.

“Anh…” La Thượng Thần theo bản năng muốn rút tay lại nhưng không được, cũng may trong vườn không có ai khác nên đành chấp nhận để hắn nắm chặt.

 

Hoàn Chương 46.

BÍ MẬT 秘密 – Chương 45

CHƯƠNG 45

*************

Tình hình cuộc sống như là được nêm thêm gia vị, từ lúc từ Nhật Bản trở về hơn hai tháng, hai người bọn họ trong lúc đó mặc dù thường là đầu giường sảo giường vĩ hợp, nhưng vẫn có nhiều chuyện khắc khẩu…

Hàn Vũ Thiên có nghe nói qua phụ nữ vì mang thai mà có nhiều thương cảm, cảm xúc không xong, có thể vì một chút tài cán nhỏ mà cao hứng vạn phần… Đương nhiên nếu cậu bởi vì cao hứng mà ôm hắn, đương nhiên là hắn tuyệt đối sẽ không từ chối gì … Nhưng mà cuộc sống trong hai tháng, số lần La Thượng Thần phát giận so với số lần cười với hắn nhiều lắm!

Từ những ngày đầu tuyệt thực, lạnh lùng, cáu kỉnh, kế tiếp là vấn đề quản lý người hầu cũng cãi nhau với hắn, lác rác giải sầu tình thượng đều khắc khẩu… Mà gần nhất lại còn bị ‘Duyệt’ đến làm phiền!

… Cũng đã nói qua vấn đề của ‘Lẫm’ với người đàn ông kia, cho dù là hắn cũng không có biện pháp nhúng tay, nhưng vì cái gì mà hai người kia nghe không vào? “…Thần, chúng ta không có biện pháp tham gia, em nên hiểu điều này.” Hàn Vũ Thiên nhẹ nhàng mát xa bắp chân cho La Thượng Thần, bởi vì hắn không nhịn được cảnh La Thượng Thần bị chuột rút.

Mang thai hơn bảy tháng, La Thượng Thần bụng tròn vo không đáp lại. Ngày đó, ‘Duyệt’ lén lút tiến vào, khóc lóc cầu xin cậu giúp đỡ, chính cậu cũng không hoàn toàn từ chối… “Tiểu Thần! Cầu xin anh! Cầu xin anh nói Ngự hoàng giúp có được không? Anh trai tôi, anh ấy ──…”

“Duyệt! Không cần gấp, cậu nói ‘Lẫm’ xảy ra chuyện gì?” La Thượng Thần muốn kéo ‘Duyệt’ đang nửa quỳ đứng lên, ngược lại lại bị ‘Duyệt’ nâng lên sopha.

“Tôi, tôi không biết… Anh ấy… Không tìm thấy anh ấy…”

“Không tìm thấy!?…” ‘Tìm không thấy ‘Lẫm’? Nhưng mà thân thủ cậu ấy tốt như thế… “Hàn Vũ Thiên không có hỗ trợ tìm sao?”

“Ngự hoàng…” ‘Duyệt’ sắc mặt nặng nề, thật lâu mới đáp lại. “… Ngự hoàng nói, đó là vấn đề của anh trai tôi cùng người nọ trong lúc đó, hắn sẽ không nhúng tay vào… Nhưng mà…”

‘Duyệt’ bởi vì khổ sở mà sắp rơi lệ, chuyện như đã phủ bụi rất lâu nay đã được rõ ràng, từng trận sợ hãi trên thân, nhưng là lo lắng nhiều hơn… Tuy rằng anh trai cái gì cũng không nói ra, nhưng là bởi vì ác mộng mà biểu hiện ra vẻ sợ hãi cùng rối rắm nỉ non… Không muốn nhìn đến nữa… “Tiểu Thần… Cầu xin anh..”

…… ‘Duyệt’ đã nhờ cậu cung kính như vậy… Cậu làm sao có thể cự tuyệt… Còn nữa, nếu ‘Lẫm’ thật sự như lời ‘Duyệt’ nói… Cậu cũng không thể mặc kệ… La Thượng Thần mặt nhăn nhíu mày. “Không thể để cho ‘Lẫm’ lâm vào tình cảnh như vậy được…”

“… Đó là vấn đề của bọn họ, cuộc sống là như vậy…..” Hàn Vũ Thiên kiên định trả lời, nếu không phải tư vị tầm thường này, chính mình chỉ sợ vẫn ngu xuẩn như trước… Thiếu chút nữa làm cho một tiểu sinh mệnh phải rời đi…

“……” Không nhận ra được ý của Hàn Vũ Thiên, La Thượng Thần nghĩ là hắn cố ý từ chối cậu mà có chút bực mình “… Ách, phải không?… Dù sao chúng ta trong lúc đó cũng không có giải quyết, cái kia….”

“A? Được rồi được rồi, Thần… Ý của anh là…” Nghe ra La Thượng Thần có ý hờn giận, Hàn Vũ Thiên nhanh chóng giải thích.

“Ý tứ gì của anh chứ, tránh ra đi, người ta muốn đi ngủ!” Đáng tiếc đối phương không có cảm kích.

“Thần…”

“Khoan ngủ đã ! Không nên động thủ động cước!” Nhanh tiếp theo liền nghe thấy một tiếng khóc thét nho nhỏ cùng một lực rất lớn.

“A, rất đau nha… Thần, em…” Lời tuy như thế, Hàn Vũ Thiên tiến công nhưng không có ý dừng lại. Căn bản bộ dáng hắn nhăn nhó đến nhìn không ra.

“Đau là đáng lắm…… Ách! Hàn Vũ… Thiên!… Ân…”

Hàn Vũ Thiên anh tên khốn này!

 

Hoàn Chương 45.

BÍ MẬT 秘密 – Chương 43 + 44

CHƯƠNG 43 + 44

*************

Cuộc sống vẫn tiếp diễn như bình thường, Hàn Vũ Thiên dường như là đang hiện thực hóa lời thề ngày ấy, che chở La Thượng Thần đến cực điểm. Lần này hắn sẽ không làm cho La Thượng Thần phải thương tâm khổ sở, không một chút thương tổn ──…

“Thần…” Hàn Vũ Thiên tan tầm liền về nhà, việc thứ nhất chính là tìm bóng dáng của La Thượng Thần. Nhìn người trên giường thoải mái ngủ, nhẹ nhàng hoán vài tiếng.

“Ân… Đừng quấy…”

“Em đã ngủ lâu rồi… Mau dậy đi, chúng ta đi ra ngoài một chút.” Nhìn La Thượng Thần đang nằm, Hàn Vũ Thiên ngồi bên mép giường khều khều cậu ra ngoài tản bộ.

“Ân… Không ….. Để tôi… Ân… Ngủ…” Hơi hơi nhíu nhíu mày, La Thượng Thần vẫn là không mở hai mắt liền trực tiếp cự tuyệt Hàn Vũ Thiên.

“……” Nhìn La Thượng Thần mơ hồ ngủ, Hàn Vũ Thiên không khỏi nhẹ nhàng cười, cảnh này đã từng xảy ra… Lặng lẽ vươn tay, Hàn Vũ Thiên có chút ác ý đưa tay tiến vào trong nội y của La Thượng Thần, nhẹ nhàng vuốt ve…

“Ân… Ân……” Sao lại có cái kiểu này?… La Thượng Thần mờ hồ nghĩ, chợt nhớ ra người quấy nhiễu mình lại quá phận sờ loạn… Bởi vì mang thai mà thân thể mẫn cảm rất nhanh liền có phản ứng, La Thượng Thần tinh tế rên rỉ, hơi thở có chút không xong mà mê loạn. “… Ngô… A…… Hàn…”

“Ân?” Hàn Vũ Thiên cười cười lên tiếng trả lời. Thật đáng yêu a…

“Anh… Không được làm loạn… A!…… Anh…” La Thượng Thần mở mắt, có chút tức giận đối Hàn Vũ Thiên nói, nhưng vì tình dục mà nói cũng không xong, miệng sinh khí nhưng lại nghe như đang làm nũng. Hàn Vũ Thiên ác ý sờ soạn trước ngực, La Thượng Thần đầu tiên là nho nhỏ thét lên, rồi mới giận trừng trừng Hàn Vũ Thiên.

“Em nếu không muốn đứng lên đi một chút… Chúng ta đành phải vận động ở đây a…”Ánh mắt vô tội nhìn La Thượng Thần, Hàn Vũ Thiên cảm thấy người trước mắt dùng hai mắt mơ màng nhìn hắn, thật sự là ── dụ hoặc không đúng chỗ rồi! Hàn Vũ Thiên tiếp tục động thủ, đẩy cái chăn ra.

“Anh…… Làm loạn a !… a a… Ân… Không…” Thân thủ chống đỡ Hàn Vũ Thiên, lại vẫn bị sỗ sàng. Không thể ức chế tiếng rên rỉ nhỏ vụn không ngừng, La Thượng Thần cũng nhanh chóng bị tình dục bao phủ.

“Không?… Phản ứng của em không đúng a…” Chăn đã hoàn toàn bị đá sang một bên, Hàn Vũ Thiên chuẩn bị động thủ, đem toàn bộ trở ngại trên người mà ném đi, bất chợt dừng lại.

La Thượng Thần không biết Hàn Vũ Thiên vì cái gì mà đột nhiên dừng lại, có chút nhẹ nhàng thở ra một hơi. Lấy lại sức, La Thượng Thần thoáng khởi động thân, nhìn Hàn Vũ Thiên ở kia ngây ngốc người. “… Sao…”

“… Bé con …” Hàn Vũ Thiên nhìn La Thượng Thần, vẻ mặt trêu tức lúc trước lại đột nhiên biến thành ngốc ngếch mang theo tia vui sướng…

“Bé con?” Bé con xảy ra chuyện gì?

“Nó vừa mới… Động…”

“……” La Thượng Thần có chút không thể tin nhìn Hàn Vũ Thiên. “… Nó đương nhiên là động a, lúc anh không ở…” Đột nhiên ý thức được mình không cần phải nói nhiều như thế, La Thượng Thần liền ngậm miệng lại.

“… Lúc anh không ở đó thì sao? Nói cho anh nghe một chút thôi…” Nghe được La Thượng Thần nói một nửa lại không tiếp tục nói làm cho người ta tò mò a… Hàn Vũ Thiên bất đắc dĩ nhíu nhíu mày, hắn vẫn thực quật cường… Theo phía sau ôm lấy La Thượng Thần, Hàn Vũ Thiên nhẹ nhàng tựa đầu vào vai hỏi.

Mà đối mặt với La Thượng Thần lặng im không nói, Hàn Vũ Thiên đành phải chuyển tay xuống địa phương khác. Bàn tay to to xoa cái bụng tròn vo của La Thượng Thần, cảm thụ sinh mệnh bên trong. “Bé con… Có ngoan không… Lúc nó động… Có làm đau em không…”

“……” La Thượng Thần thực không nghĩ là sẽ trả lời, nhưng bé con ở trong bụng hình như kháng nghị lại động vài cái. “… Ân… Không có… Tiểu Tiểu rất ngoan…”

“… Thật vậy sao…” Không biết sao có ý nghĩ chợt lóe lên trong đầu, Hàn Vũ Thiên đột nhiên rất muốn tựa đầu gối lên trên cái bụng kia. “… Thần, để anh nghe một chút… Tiếng của bé con…”

La Thượng Thần vốn là muốn từ chối, nhưng nhìn đến vẻ mặt Hàn Vũ Thiên có chút khao khát lại mềm lòng. Hàn Vũ Thiên nhẹ nhàng áp sát vào bụng La Thượng Thần, hai người đều im lặng, chỉ còn nghe tiếng thở đều đều của nhau…

“… Nó lại động!…” Hàn Vũ Thiên ngẩng đầu nhìn La Thượng Thần có chút hưng phấn nói. Rồi sau đó lại nhẹ mỉm cười… Nhìn La Thượng Thần cười, Hàn Vũ Thiên bỗng nhiên cảm thấy hạ phúc một trận xôn xao… Hắn đột nhiên rất muốn tiếp tục chuyện khi nãy chưa xong. Đã nhịn nhiều ngày như thế, Hàn Vũ Thiên hắn vẫn còn rất muốn làm người tốt, nhưng mà…

Động tác lại nhanh hơn lý trí làm La Thượng Thần nhanh chóng phản ứng, hơn nữa lại đang trong tình cảnh…

“Hàn Vũ Thiên! Dừng tay… Ân…” Cảm giác Hàn Vũ Thiên lại đưa tay vói vào trong quần áo, La Thượng Thần đang chống cự cũng nhanh chóng thần phục dưới tình dục.

Quần áo đều bị cởi bỏ sang một bên, trên giường hai người dây dưa nóng bỏng cùng một chỗ. La Thượng Thần bởi vì tình dục mà đỏ mặt, bởi vì khoái cảm mà thân mình run run, hai tay là nên chống đẩy nhưng lại như là đón ý theo trên người Hàn Vũ Thiên. “Ân… Ách… A a……”

Thân thể lúc mang thai cũng trở nên mẫn cảm hơn trước rất nhiều, hoàn toàn không thể kháng cự Hàn Vũ Thiên trêu chọc. Cảm nhận được tình dục lan đến trước ngực, La Thượng Thần nhịn không được mà rên rỉ ra tiếng. “A a…… Ân… Chỗ đó…… Không…”

“Ngoan…… Để anh yêu em …” Hàn Vũ Thiên dụ hoặc La Thượng Thần ý thức đã có phần mê mang. “Ha ha… Thực mẫn cảm…”

“Ô…… không được …” Khoái cảm xen lẫn chút đau đớn kích thích, La Thượng Thần liền khóc nức nở lên. “… Ô ô…… Tránh ra… Không được… Đụng …”

Hàn Vũ Thiên không có mở miệng, thâm tình hôn lên khóe mắt La Thượng Thần, mà hai tay vẫn thủy chung chưa chịu dừng. Ở sâu trong hồ tình dục, La Thượng Thần hoàn toàn không thể khống chế mình hãm sâu vào trong đó, trong miệng tiếng rên rỉ dần dần trở nên có chút ngọt nịn… Phân thân Hàn Vũ Thiên kỹ xảo tinh vi, làm La Thượng Thần không khống chế được mà phát ra tiếng thét chói tai. “Ân a! !──… Ân ách…… Dừng… Dừng lại…… Ân… A……”

Một tay liên tục kích thích, tay kia thật cẩn thận xoa xoa cái bụng tròn vo, nhẹ nhàng vuốt ve một hồi rồi mới hướng xuống tìm kiếm hoa huyệt ở dưới phân thân. Hàn Vũ Thiên đầu tiên là vuốt ve nhẹ, cảm nhận đóa hoa mẫn cảm bắt đầu run động, sau đó mới chậm rãi cẩn thận đưa ngón tay vào.

“… Ân… Ngô…… Không…… A a…… Ô…” Cao thấp hai nơi kích thích làm cho La Thượng Thần cảm nhận được khoái cảm khó có từ nào diễn tả được, nước mắt lại không thể kiềm chế mà chảy xuống. Hàn Vũ Thiên dường như không có để ý, chậm rãi chuyển động ngón tay, thêm một ngón qua lại ở hoa huyệt.

Hơn ba tháng đã có thể làm mà không bị ngăn trở, Hàn Vũ Thiên nhẹ nhàng ma sát, đem ngọn lửa nóng tới gần cái hoa huyệt đang khẽ hé ra hợp lại. Bởi vì tư thế cơ thể, Hàn Vũ Thiên đem phân thân ngang dài chậm rãi tiến vào hoa huyệt, tiếp theo nâng chân La Thượng Thần lên, động tác thẳng tiến.

“Ách…… Ân a a a!……” Bởi vì mang thai mà phân thân dị thường mẫn cảm đã muốn cao trào đến lần thứ hai, cảm giác được Hàn Vũ Thiên đang thẳng tiến, tuy rằng đã cẩn thận, nhưng La Thượng Thần vẫn là có chút lo lắng. “…… A… Đừng… Sẽ làm bị thương… bé… con……”

“… Em … Không thoải mái sao?” Động tác dừng lại, bởi vì đang chôn sâu trong hoa huyệt nên Hàn Vũ Thiên cũng thực vất vả mở miệng hỏi.

Đối với vấn đề này, La Thượng Thần đỏ bừng mặt, qua vài giây mới mở miệng nhỏ giọng trả lời. “… Ân…… Không có…”

“… Vậy được rồi.” Hàn Vũ Thiên lại bắt đầu cử động “Đừng lo lắng, bé con của chúng ta sẽ không yếu ớt như thế…”

“Ngô… Anh …… Ân…… A a……” La Thượng Thần trong lòng thầm mắng tên cầm thú, nhưng lại để cho Hàn Vũ Thiên tùy ý đem mình chìm đắm trong tình dục.

 

Hoàn Chương 43 + 44.