Chỉ Yêu Em – Chương 16

CHƯƠNG 16

************

Nhìn đến Ti Việt đang đứng trước cửa nhà, tâm tình của Tô Huy giờ này chỉ có thể dùng 2 chữ kinh ngạc’ để hình dung. Cánh tay bị băng vải thật dày quấn quanh, bởi vì phải cố định vị trí, còn thêm một dải băng vòng qua cổ, hốc mắt thâm tím tụ máu làm cho người ta liên tưởng đến tạo hình trọng thương khôi hài của Châu Tinh Trì. . . . . . Nhưng mà người phía trước chính là Ti Việt không sai, cả cảm giác buồn cười một chút cũng không có, ý nghĩ đầu tiên chính là ‘người này bị thương rất nặng’.

“Huy.” Thanh âm không thay đổi, ngữ điệu cũng không thay đổi, âm tiết ngắn ngủi hữu lực, thấp trầm dễ nghe.

Người này. . . Làm cái gì vậy nhỉ, thật muốn chất vấn một chút, nhưng nhìn Ti Việt cả người không có chỗ nào tốt, Tô Huy vẫn là đưa hắn vào trong nhà.

Nhìn thấy tâm tình bên trong của Tô Huy, nghĩ đến sắp tới có thể gây thêm phiền toái cho cậu, Ti Việt liền mở miệng.

“Ở chỗ làm có người gây sự, theo chân bọn họ đánh một trận liền biến thành như vậy, Dì Ngô bảo mấy ngày tới không cần đi làm, cho anh nghỉ ngơi vài ngày.”

Vết thương nhìn qua đúng là do cùng người khác đánh nhau, nhưng cái sự thật khách quan này làm cho người ta cảm thấy không thoải mái, bị thương như vậy, nhất định phải bị va chạm rất mạnh mới ra nông nỗi này.

Hơn nữa, vì sao lại muốn về nơi này của cậu a, đây là tai nạn lao động đúng không, sao lại không kêu Dì Ngô gì đó chịu trách nhiệm a! !

“Huy, trừ bỏ nơi này, anh, anh không muốn về chỗ nào khác.”

Tô Huy cổ họng căng thẳng, xoay người đến ngăn tủ tìm hộp thuốc.

Từ ngày đó đến nay đã được một tuần, vết thương trên người Ti Việt cơ bản đã khỏi hẳn. Những ngày cuối tuần đếu là Tô Huy tự tay chăm sóc. Trong nhà Ti Việt vốn dĩ cũng chỉ có một mình hắn, vết thương trên người vẫn đều là do Dì Ngô kia đưa đến bệnh viện xem xét, điện thoại của cậu cũng lâu lắm không sử dụng đến nên cũng không có chi phí phát sinh. Mà Ti Việt thật sự là một người không biết đau đớn là gì. Có một lần Tô Huy tan học trở về thấy băng vải trên tay hắn đã bị tháo ra, miệng vết thương mới vừa khép lại vẫn còn chảy ra chút máu, sau một hồi truy hỏi nguyên nhân, Ti Việt lại nói là do hắn cảm thấy ngứa ngáy.

Cho dù không thích như thế nào cũng đừng nên làm như vậy chứ, người này không bao giờ làm cho người ta bớt lo. Tô Huy thở dài một tiếng cầm lấy băng vải quấn lại cố định vết thương rồi mới nói cho Ti Việt biết là không nên xử lý vết thương qua loa như vậy.

“Huy, vết thương của anh hồi phục tốt lắm.”

“. . .” Hừ, tất nhiên tôi biết, nếu không có gì tôi sẽ cù anh một cái, có khi còn mau khỏi hơn !

“Anh muốn hôn nhẹ em một cái. Có được không?”

“Không được ! Muốn chết sớm không!” Vết thương vừa khép miệng bị Ti Việt sơ ý làm cho máu tươi tràn ra. Tuy rắng nói thân thể không sao, nhưng nhìn qua vẫn rất là dọa người.

“Biểu cảm trên mặt em sao lại như thế kia?”

“. . .”

“Vậy sau này anh sẽ không chọc em nữa.”

“Nói cái gì đó! Hai ngày nay vết thương tốt lên rồi nhỉ! ── Quay về nhà của anh đi!”

“Huy, em dữ quá.”

Tô Huy nghe vậy sờ sờ cổ họng ngứa ngáy do vừa rồi phát ra âm lượng quá cao, thật vậy chăng, là thật đi, bởi vì Ti Việt rất hiếm khi nói như vậy! Liếc mắt nhìn hắn một cái, thu gọn hộp thuốc, nhìn xem, hai cuộn băng vải mới mua dùng hết rồi.

“Huy, em muốn đi đâu?” Nhìn đến Tô Huy đứng dậy muốn đi, Ti Việt hỏi.

“Học bài a.” Tô Huy không chút để ý trả lời.

“Hôm nay còn sớm.”

So với bình thường thì là sớm, nhưng là bởi vì sắp đến thi cuối kỳ, nghe nói lần này sẽ là thi để phân ban. Tháng trước trường đã có ý định phân ban nghê thuật rồi, Tô Huy tuyển sinh là vào ban khoa học tự nhiên, sau này cậu muốn làm bác sỹ, không phải là do muốn cứu sống người, mà là cậu cảm thấy nghề bác sỹ sẽ không cần cũng người khác giao tiếp nhiều, chỉ cần chuyên tâm vào học tập nghiên cứu thật tốt.

“Là bởi vì còn phải thi đại học a.” Tô Huy không cảm thấy Ti Việt trong lời nói có chút rầu rĩ không vui.

“Đó là đương nhiên.” Sau này so với cấp ba mỗi ngày đều phải nỗ lực hơn chút nữa.

“Trường đó ở đâu?”

Tô Huy nói ra tên một thành phố. Nhìn thấy Ti Việt đối với việc học của cậu có hứng thú, Tô Huy cũng nhất thời hứng khởi lên nói về ngồi trường kia, rằng trường đó khẩu hiệu như thế nào, phong cảnh như thế nào, vân vân… Bình thường cha mẹ Tô Huy không quan tâm đến việc học của cậu, cũng không có bạn cùng tuổi để chia sẻ ước mơ của mình, hiện tại cơ hội đã tới, Tô Huy thao thao bất tuyệt nói, kỳ thật tất cả đều là những gì cậu xem được trên trang chủ của trường vài ngày trước.

Nhìn vẻ mặt hào hứng của Tô Huy, Ti Việt có chút ão não.

“Tô Huy không đến đó thì tốt.”

“A?” Tô Huy bị câu nguyền rủa này của hắn làm cho cứng họng, trong đầu vừa nghĩ một chút, hiểu được lý do trong đó, nhíu mày. “Là anh tự mình bỏ dở việc học, trách được ai, còn muốn tôi không đi?”

“Đầu óc anh không thông minh cho lắm.”

“Hừ.”

“Nếu em không đến đó thì tốt, có thể ở lại đây giúp anh. Công việc hiện tại của anh có thể nuôi em, sẽ không phải giống như mấy tháng vừa rồi em nuôi anh.” Ti Việt biểu tình. . . giống như cậu lúc nãy.

“. . .” Hắn là tính toán như thế này sao. . . Nhưng trừ bỏ phát sinh một loại quan hệ dây dưa không rõ, còn những cái khác, đều giống như cuộc sống sinh viên tốt đẹp mà cậu tự vẽ ra, tỷ như, sau kỳ thi cuối kỳ, cậu sẽ đến lớp luyện thi, nói đúng ra là lớp mà trường cấp ba phân ban, thành tích của cậu nếu vẫn giữ được như vậy. . . Là có thể tiến đến trường đại học kia. Nhưng lộ trình của con đường này, sẽ không có vị trí của Ti Việt.

************

Hoàn Chương 16.

Chỉ Yêu Em – Chương 15

CHƯƠNG 15

*************

Căn phòng vốn chỉ có một mình trước giờ lại nghe thấy có tiếng người ngoài, tỉnh táo lại một chút, Tô Huy mới nhớ ra người kia là Ti Việt, còn có chuyện đêm qua hai người làm . . . . . . dùng đến chỗ kia. Hơi hơi di chuyển chân, hạ thể truyền đến một trận đau rát.

Ti Việt, cái tên hỗn đản này.

Mớ chăn lộn xộn trên người bỗng bị một bàn tay to nhấc lên, thời điểm Tô Huy có phản ứng lại chỗ kia đã bị bàn tay to đó chạm vào.

“Rất muốn làm nhiều nữa, nhưng chỗ này của em đã muốn sưng lên rồi . . . . . .” Nói xong ngón tay hắn ở chỗ đó cố ý mạnh tay một cái.

Cho tới bây giờ vẫn không cố ý quên đi chỗ kia đang truyền đến cơn đau. Tô Huy nhỏ vụn rên rỉ  một tiếng, dúi đầu vào gối. Trong lòng thầm muốn chém chết tên biến thái biến thái biến thái.

Gối đầu đang thân mật tiếp xúc bỗng bị kéo ra khỏi, Tô Huy bị Ti Việt ôm lên theo kiểu công chúa.

“Buông . . . . . .” Tô Huy giãy dụa nói, nhưng là thân mình nghiên ngả giống như là sắp ngã xuống làm cậu không thể không ngậm miệng im lặng. Cho dù vẻ ngoài gầy yếu, nhưng so ra thể trọng của nam cũng làm người ta phải cố sức đi. Nhưng giãy dụa làm cho phía sau chịu đau cũng chính là cậu thôi.

“Nghe nói lần đầu tiên sẽ rất đau, nên hôm nay đến phiên anh chăm sóc em.”

“Không cần xem tôi là con gái ! Bỏ xuống!” Tô Huy ngữ khí hung dữ.

Nhìn đến bộ dáng cứng đầu của Tô Huy, Ti Việt lưu luyến để lại một cái hôn trên trán cậu rồi mới buông cậu xuống.

“Đáng ghét!” Tô Huy nghiến răng nghiến lợi. Đi đứng so với cậu tưởng tượng còn khó khăn hơn, mỗi bước đi đều làm cho vị trí giữa hai chân ma xát vào nhau, làm cậu toát ra mồ hôi lạnh. Loại cảm giác này làm cho Tô Huy vừa phẫn lại vừa thẹn.

“Anh rõ ràng biết tôi nơi đó. . . Cư nhiên còn ──” Ánh mắt Tô Huy nhìn đến chổ tiểu mạch mầu thầm nghĩ muốn cắn một cái cho bỏ tức !

“Nơi đó bị cắm vào thực sự rất thích đi.”

Tô Huy xanh cả mặt. Ti Việt không nhìn đến sắc mặt của cậu, tiếp tục nói.

“Nơi đó, rõ ràng là chỗ em thích nhất, có gì không tốt.”

Không tốt không tốt không tốt! Nếu có thể phẫu thuật bỏ nó đi, tôi  đã sớm tống khứ nó đi rồi!

Tô Huy nghiến răng nghiến lợi nghĩ, cái tên trước mặt này làm sao biết được nỗi khổ của cậu!

“Nơi đó, ngoại trừ cha mẹ em, cũng chỉ có anh biết. . . Cảm thấy thật là cao hứng, hơn nữa em cũng cảm thấy thoải mái . . .”

Đúng vậy, tên này tuy rằng thực ti tiện, nhưng hắn sẽ không đem bí mật của cậu phơi bày. Chính cậu cảm thấy cũng không tồi, vậy tại sao phải ủy khuất chính mình?

Trải qua hai tháng vừa rồi, ý nghĩ của Tô Huy đã thay đổi rất lớn, thời điểm nhấm nhám vị ngọt của tình yêu cũng trở nên tự tin hơn. Kỳ thật cậu so với những nam sinh bình thường kia cũng giống nhau thôi, Tô Huy ở trên người Ti Việt nghĩ.

“An… Anh có thể ở lại, nhưng, tuyệt đối không được làm phiền cuộc sống của tôi.”

*****

Mối quan hệ bạn bè cứ như vậy, thời gian Ti Việt ở lại nhà Tô Huy càng lúc càng nhiều, hắn giống như là rất thích ăn thức ăn cậu làm. Mỗi lần Tô Huy đi mua thức ăn cũng biết ý mua phần cho hai người. Hai người mỗi ngày sẽ gặp nhau ít nhất một lần, nhưng không có làm nhiều.

“Huy, tối mai anh sẽ đi làm.” Lúc ăn cơm Ti Việt nói một câu.

“Ân?”

“Anh cũng sẽ không đi học nữa.”

“Cái gì?” Nghĩ đến mình nghe lầm, Tô Huy ngẩng đầu lên, hỏi lại một lần. Nhưng quả thật, Ti Việt đã trốn học gần một tháng.

Ti Việt lại dùng ngữ điệu như ban nãy nói lại.

“Anh chỉ mới có 16 tuổi!” Tô Huy kinh hô một tiếng, chuyện này quả thực là nằm ngoài ý nghĩ của cậu. Tuy rằng Ti Việt có chăm học hay không cũng không ảnh hưởng quá nhiều đến hình ảnh của lớp. Nhưng là, bỏ học? Hắn không đi học thì có thể làm được cái gì!

“Tại sao lại quyết định như vậy, anh hiện tại không phải chỉ mới có 16 tuổi hay sao?”

“Nhưng việc đọc sách đối với anh mà nói cũng vô ích.”

“Nhưng không chừng tốt nghiệp trung học sẽ tìm được việc làm tốt hơn. . . . . .”

“Anh hiện tại đã có việc làm rồi, Dì Ngô nói sẽ cho anh quản lý nhân sự ở một phân xưởng.”

Cái gì Dì Ngô? mới có 16 tuổi, đủ điều kiện lao động pháp lý chưa.

“Nhưng là mọi người đều cố gắng học trung học, chính là để sau khi tốt nghiệp tìm được một công việc tốt, hoặc có thể học lên đại học. . . . . .” Đây là suy nghĩ của Tô Huy, cậu chính là không hiểu ý của Ti Việt, tốt nhất đừng nên làm khác người.

“Bởi vì anh muốn cùng em đi đến chỗ đó. Hiện tại anh không thể làm gì, để em nuôi anh thực không đành, anh rất muốn lo cho em tốt một chút, để cho em có thể làm những thứ em thích. Dì Ngô nói yêu một người là phải chăm sóc người đó thật tốt.”

Dùng từ “lo” có chút kỳ quái, nhưng Tô Huy cũng đã cảm nhận được ý tứ của Ti Việt. Nói là tự nguyện nhưng cậu một chút yêu cầu đề nghị cũng không có a.

“Tôi không có kêu anh bỏ bài vở học tập, anh có chết như vậy tôi cũng không cảm tạ đâu! Đừng nghĩ muốn kéo mối quan hệ lại gần một chút. Trừ bỏ quan hệ xác thịt thì không có bất kỳ cái gì khác. Anh muốn bỏ dở việc học thì cũng không sao, tóm lại đừng gây ảnh hưởng cho tôi là được.”

Tô Huy đứng lên, bởi vì động tác quá mạnh, ghế ngồi vững chắc ngã xuống, phát ra tiếng vang rất lớn.

Đột nhiên ý thức được mình thất thố, Tô Huy không nhìn Ti Việt, cúi xuống dựng ghế lên, sau đó tiếp tục ăn cơm.

“Nếu chỉ nghe theo lời em nói, em sẽ không đối với anh như vậy. Cho nên anh không thể chỉ nghe em nói được.”

Tô Huy dừng lại, đúng vậy, nếu như đối đãi với hắn như ngày trước là những người xa lạ, cậu tuyệt đối sẽ không nổi giận như vậy. Chẳng lẽ cậu thật sự đã thay đổi sao?

Bầu không khí đột nhiên như dừng lại, trở nên ảm đạm, Tô Huy nghen ngào ăn xong bữa tối.

*************

Hoàn Chương 15.

Chỉ Yêu Em – Chương 14

CHƯƠNG 14

************

Quan hệ của hai người vẫn cứ dây dưa không minh bạch như vậy, không mặn cũng không nhạt. Đôi khi đang làm làm bài thi, Tô Huy lại thất thần nghĩ vì sao cậu lại cùng Ti Việt đi đến loại tình trạng này.

Rõ ràng là hai đường thẳng song song, nhưng vì sai lầm tạo thành một giao điểm, mãi không thể vãn hồi lại như trước. Chính cậu là người không có quyết đoán. . .

Tan học, một mình trên đường về nhà Tô Huy miên mang suy nghĩ. Trong đầu không ngừng nhớ lại cảnh tượng Ti Việt bị cậu đặt dưới thân.

Không chừng chính cậu mới là kẻ kém cỏi.

Quen biết Ti Việt đã hơn nửa năm, nhưng ở chung với hắn chỉ mới có hai tháng. Âm lệ, bạo lực, Tô Huy biết có nói ra cũng chỉ như tin vỉa hè mà thôi, cho dù hắn đã thực sự làm ra chuyện đó, hiện tại hắn đang sở tác sở vi, aizz, ngoại trừ việc chủ động với cậu, Tô Huy vẫn tìm không ra bất kỳ tật xấu nào ở hắn, không thể tự nhiên đuổi hắn ra ngoài được.

Tựa như cảnh tượng hiện tại, toàn bộ cuộc sống đều có mặt Ti Việt.

Vừa về đến nhà sẽ có người từ trong phòng bước ra quan tâm lo lắng. Tô Huy vừa đẩy cửa vào vừa nói “Về rồi”, Ti Việt sẽ nhất định từ trong phòng bước ra trả lời “Em đã về?”. Bữa tối cũng là cùng nhau ăn, cơm là do Tô Huy làm, còn lại rửa bát dĩa là do Ti Việt phụ trách. Hai người sau khi xem ti vi một hồi, Tô Huy sẽ lên lầu học bài. Từ lần bắt Ti Việt ngủ ngoài phòng khách không thành công, hắn vẫn thường tranh thủ chủ động gây chuyện kích thích cậu. Tô Huy cũng sẽ ỡm ờ theo cầu hoan. . . Thân thể càng ngày càng quen làm yêu.

Một đôi bàn tay to tiến vào trong áo, nếu là hai tháng trước, nhất định cậu sẽ phản xạ có điều kiện mà nhảy dựng lên, nhưng hiện tại Tô Huy lại thả lỏng người mà đón nhận khiêu khích của người kia. . . A, trước kia chưa bao giờ nghĩ tới hai có kia lại mẫn cảm đến vậy.

Tô Huy cũng không nói gì mà chịu đựng hành động này của Ti Việt. Hắn càng không ngừng thân thiết với cậu, hai người thân thể ân ái rồi tiến tới trên giường, cảnh vật xung quanh cũng bắt đầu tối lại. . .

Hai người từ đụng chạm tay chân đến mân mê, Ti Việt biết Tô Huy đã hoàn toàn lâm vào trạng thái sẵn sàng. Vuốt ve thắt lưng Ti Việt, tính toán muốn đem quyền chủ động đổi lại.

“Huy, anh muốn đổi vị trí.” Ti Việt thở dốc, nhẹ giọng trầm thấp bên tai cậu mà nói.

Ai? Là muốn cậu theo hậu huyệt đi vào phải không, nhưng ý tưởng này rất nhanh liền bị đánh đổ lúc đối phương nâng hai chân cậu lên.

“Ti Việt”Tô Huy phát ra tiếng nói.

“Anh là nói, muốn đi vào thân thể em.”

“Không được” Tô Huy cử động thân thể một chút. Trong bóng đêm, cậu vẫn có thể nhìn thấy ánh mắt kiên định của Ti Việt, còn nữa trước giờ đều là cậu một mình hưởng thụ đi. Tô Huy chậm rãi gật gật đầu, thả lỏng thân thể, để hắn tùy ý đùa nghịch hai đùi cậu.

Ti Việt tuân lệnh, hôn một cái lên bắp đùi Tô Huy, sau đó liền tiến đến ngực cậu.

Tô Huy yên lặng chờ đợi từng động tác Ti Việt từ từ rơi xuống, giống như lông tơ mềm mịn mâm mê tinh tế. Muốn hắn nhanh chóng hoàn thành sự tình, nhưng chính cậu thực ra có chút sợ hãi. Nơi đó của Ti Việt đương nhiên cậu đã từng nhìn qua, đầy đủ lại nam tính, không những vậy cậu cũng đã từng dùng miệng mà cảm thụ nó.

Tuy rằng chung quanh một mảnh tối đen, nhưng Tô Huy vẫn cảm nhận được Ti Việt đang tần ngần trước bộ phận sinh dục nữ của cậu.

Không được ── Đã quá muộn, cái kia nóng rực đã muốn vào tiểu huyệt.

“Đi ra ngoài, dừng lại ── đi ra ngoài ──” Tô Huy muốn rút cái kia ra khỏi thân thể, nhưng hai vai bị Ti Việt giữ chặt, hai đùi cũng bị giữ ở bên hông sườn. . . Tư thế như thế này, cậu không tài nào thoát được.

“Thả lỏng một chút, Huy. . . Ân hừ.” Ti Việt thỏa mãn gầm nhẹ một tiếng.

Toàn bộ đã tiến vào. Tô Huy cảm nhận được thân thể mình bắt đầu nóng lên, cái kia không nghĩ ngợi đang dùng sức tiến vào như càn quét mọi thứ chắn đường nó, làm cho cậu có cảm giác nó càng to thêm một vòng.

Hai bên duy trì tư thế này không đổi.

Bên trong vách tường đang bao chặt lấy vật thể nóng rực kia bắt đầu có dịch trơn, lúc này Ti Việt mới nhẹ ngẩng đầu lên. Người dưới thân thật sự không thoải mái nhíu mi lại.

“Đau không?”

Đây không chỉ là đau, loại cảm giác này rất quái lạ, làm cho người ta rất không thoải mái a.

Không nghe thấy mùi máu, Ti Việt chậm rãi rút ra cái nóng rực kia. Vừa lúc Tô Huy nghĩ đã xong, vật thể nóng rực đó lại mạnh bạo mà xông thẳng vào.

Tô Huy vừa rồi nhẫn nại liền “A ──” một tiếng sợ hãi. Không phải đau, mà là giống như có một tia lửa điện đang len lỏi chạy dọc thân  thể cậu. . .

***********

Hoàn Chương 14.

Chỉ Yêu Em – Chương 13

CHƯƠNG 13

*************

Cơm nước xong, Lưu Quân đi về. Thiếu đi một người, không khí rõ ràng có chút lãnh đạm. Ti Việt ngồi ngoài phòng khách xem TV, Tô Huy cũng nhìn ra ngoài một chút sau đó trở vào phòng học bài.

Mười giờ tối, vẫn còn khá sớm để đi ngủ, nhưng hiện giờ không có gì để làm, Tô Huy dự định tắm rửa rồi sau đó đi ngủ. Sau khi nói với người dưới lầu rằng muốn đi ngủ và nhắn người nọ nếu buồn ngủ có thể nằm ở phòng khách, Tô Huy bước vào phòng tắm.

Rửa sạch cả cái vật thể kia dưới làn nước ấm thoải mái, Tô Huy vừa bước ra khỏi phòng tắm chợt phát hiện Ti Việt đang ngồi trên giường của cậu, động tác lau khô tóc cũng bất giác mà dừng lại.

“Có việc gì sao?” Tô Huy hỏi.

“Anh muốn ngủ ở trong này.”

Là do hồi sáng quen chỗ này sao . . .

“Vậy tôi ra phòng khách.” Tô Huy với tay lấy cái gối trên đầu giường.

Tay ở giữa không trung chợt bị nắm lại, Tô Huy sửng sốt một chút, phục hồi tinh thần lại, quay sang nói với Ti Việt: “Có việc gì không?

“Anh muốn ngủ chung với em.”

“Không được, giường này hai người ngủ rất chật.”

“Anh sẽ lui ở bên giường, sẽ không ngại đến em.” Trong mắt hắn có một tia khẩn cầu.

Tô Huy đứng thẳng người “Không được.”

Trong ngực bỗng nhiên có một bàn tay mân mê đi vào, bên tai vang lên thanh âm ma mị của Ti Việt.

“Giống như đêm qua vậy, anh cho em tận hưởng tư vị ngọt ngào đó.”

Bàn tay to con kia, khi khinh khi trọng ở trước bộ ngực phẳng của cậu mà vuốt ve, bình thường cùng Lưu Quân đùa giỡn cũng thường đụng tới nơi đó, nhưng lúc này nó lại như vùng cấm, vừa đụng vào liền cho cậu từng chút từng chút khoái cảm.

“. . . Không được, như vậy không được.”

Thời điểm vừa nói, cảm giác cổ có hơi ngứa, nguyên lại là đang bị người kia hôn.

“Người biết cũng chỉ có mình anh, cùng anh làm không tốt sao? Sẽ không một ai biết . . .”

Đúng vậy, chỉ cần không phản đối lời hắn nói, bí mật của cậu có lộ ra trước mặt hắn cũng không sao.

Nhìn đến Tô Huy không tỏ vẻ, cái tay kia cũng trở nên lớn mật hơn. Từng cúc áo ngủ của cậu bị gỡ bỏ, bộ ngực gầy gò trắng nõn lộ ra.

Tay hơi dùng sức đỡ lấy hai vai cậu, Tô Huy tựa như búp bê thuận thế ngã vào trên giường. Ti Việt thấp đầu xuống phía dưới, dùng đầu lưỡi dạo quanh hai điểm đỏ gần đó. Chỉ là đầu nhũ bị liếm liếm mà thôi, nhưng cả người như bắt đầu nóng dần lên. Tô Huy một bên trong lòng cảm thấy xấu hổ, một bên mong muốn được đối đãi nhiều hơn một chút.

Ti Việt cuối cùng cũng dừng loại tra tấn ngọt ngào này, quần của Tô Huy đều bị hắn cởi ra, để lộ cậu nhỏ đang đứng lên dưới lớp quần lót. Tô Huy thả lỏng cơ thể nhẹ giọng rên rỉ, nâng lên hạ thể, muốn cho cái trong vách tường ấm áp kia nuốt lấy chính mình.

Sau khi dục vọng của cậu hoàn toàn đứng lên, Ti Việt dừng lại động tác miệng, đứng lên. Thân thể không thể phát tiết làm cho cậu có chút khó chịu, Tô Huy khép hờ mi mắt nhìn Ti Việt.

“Chờ anh.” Nói xong câu này, Ti Việt chạy đến phòng tắm, lấy một ít sữa tắm ra lòng bàn tay, lại quay trở lại bên người Tô Huy, nhưng không giữ tư thế như lúc nãy, mà tách hai chân của mình ra, nửa quỳ ở hạ bộ của cậu, bàn tay linh hoạt động vào dục vọng của Tô Huy, tay còn lại dùng sữa tắm tra vào hậu huyệt của mình.

“Làm gì vậy..” Nhìn đến hành động kì lạ của Ti Việt, Tô Huy từ trong cảm giác ngọt ngào tỉnh táo lại.

“Cho em vào anh” Đến khi hậu huyệt có thể chứa ba ngón tay, Ti Việt nhắm ngay dưới dục vọng, chậm rãi ngồi xuống. Đương đến khi toàn bộ vào hết, Tô Huy nhịn không được lấy tay che miệng ngăn tiếng rên rỉ thoát ra. Rất thư thái, cái nơi ấm áp kia đang vây quanh lấy cậu , gắt gao níu chặt, khoái cảm không ngừng mà theo chỗ kia từng chút tưng chút nhộn nhạo tới toàn thân.

Ti Việt bên kia hình như cũng không dễ chịu mấy, hắn cùng Tô Huy hai người đều là lần đầu tiên, hậu huyệt cò chưa thích ứng hoàn toàn, Tô Huy lại không ngần ngại mà va chạm thân thể hắn, cũng may cậu nhỏ của Tô Huy so với người thường có chút nhỏ hơn. Ti Việt ngốc nghếch vặn vẹo eo, không lâu sau, hắn cảm nhận được dục vọng đang chôn trong cơ thể bất chợt ngừng lại  ── một tia nhiệt đi vào trong cơ thể Ti Việt.

Hắn giữ động tác cứng ngắc một lúc lâu, hạ thân có chút sử dụng lực, mắt di chuyển từ trên người Tô Huy xuống đến chỗ đó, ngoài việc tinh dịch đang chảy xuống còn cảm thấy đau đớn. Để không đụng đến miệng vết thương, Ti Việt chọn cách nằm úp sấp bên cạnh cậu.

Tô Huy sau khi hưởng qua một lần liền quen vị, nhìn đến Ti Việt đang nằm úp sấp để lộ ra cái mông rắn chắc, lại nghĩ tới tư vị tình dục vừa mới ban nãy, Tô Huy một tay đặt lên cổ cánh hoa kia vuốt ve. Nhìn đến người bên cạnh ánh mắt hiện vẻ mệt mỏi cũng thừa nhận trận tình sự vừa rồi cũng không được hưởng thụ bao nhiêu, nhưng Tô Huy nghĩ lại muốn, tất cả đều là do Ti Việt tự rước vào, hấp dẫn cậu cùng hắn kết hợp.

Tô Huy hướng lên người Ti Việt mà đến, sức nặng cả người đều ở trên Ti Việt, lôi ra dục vọng đang khôi phục tinh thần liền nhắm đến chỗ còn lưu lại một ít dịch cùng tơ máu mà đi vào.

“A. . . !” Ti Việt kêu to, hậu huyệt đau đớn như bị xé rách.

Hiện tại đã khuya, tiếng kêu của Ti Việt có thể sẽ bị hàng xóm ở xung quanh nghe thấy. . . Nghĩ vậy, Tô Huy liền lấy tay che miệng hắn. Ti Việt chỉ có thể phát ra tiếng kêu nhỏ vụn.

Va chạm kịch liệt ở hậu huyệt, Ti Việt cảm thấy trước mắt dần mơ hồ, mi mắt cũng càng ngày càng nặng. . .

Không biết qua bao lâu, hắn theo hương vị ngọt ngào tỉnh lại, ngoài cửa sổ sắc trời vẫn là một màu đen dày đặc, không biết đã là lúc nào. Tô Huy nằm bên cạnh đã ngủ. Ti Việt giật giật thân mình, nhưng vừa cử động lại có một cơn đau kéo tới. . . Nhưng không để ý thân thể là không được, nghĩ vậy, hắn mang thân mình nặng nề của mình vào phòng tắm.

Lúc ra khỏi phòng tắm ở phía đông đã chuyển sang màu sáng, chắc là đã sáng rồi. Ti Việt nhìn đến Tô Huy đang nằm trên giường, khuôn mặt say ngủ tựa như trẻ con, khóe miệng còn cong lên nhợt nhạt, làm hắn không thể nhịn mà bước đến hôn một cái vào đôi môi đang mỉm cười kia.

“Anh chỉ có thể dùng cách này làm cho em cảm thấy thoải mái mà thôi.” Ti Việt thì thào nói.

************

Hoàn Chương 13.

Chỉ Yêu Em – Chương 12

Trên chuyến xe bus đang chuyển động, Tô Huy tự hỏi sau này cậu phải đối mặt với tình cảnh này như thế nào đây.

Bí mật của cậu đã bị người khác biết, đối phương còn nói thích cậu ── tình cảnh hiện tại lâm vào thế bị động. Tóm lại, cần phải cẩn thận để ứng phó với Ti Việt, Tô Huy nắm chặt nắm tay.

Vừa lúc bước xuống xe, sắp đi đến cửa nhà, Tô Huy chợt nhớ ra buổi sáng có nói sẽ mua đồ ăn cho Ti Việt, thức ăn trong tủ chắc đã không còn, lại không thể gọi hắn ra ngoài ăn. Tô Huy xoay người hướng siêu thị nhỏ mà đi đến.

Chỉ mua đồ ăn hay dùng mà mất hơn nửa giờ, Tô Huy liền một hơi mua thức ăn cho cả tuần, không phải vì không mua được cái gì, mà do cậu muốn kéo dài thời gian về nhà mà thôi.

Trở về nhà phát hiện trong phòng khách sáng đèn, cũng là lẽ đương nhiên thôi, là do cậu bảo Ti Việt ở nhà nghỉ ngơi mà, nhưng nghĩ đến ngôi nhà luôn chỉ có mình cậu sống nay lại có thêm một người đáng ghét nào đó, trong lòng có chút buồn bực.

“Tôi đã về ── A, Lưu Quân?” Bước ra nghênh đón Tô Huy là cậu bạn thân Lưu Quân.

“Huy ! Thiệt nhiều đồ nha ! Cậu làm sao biết tớ đến vậy? Mau nấu cơm đi, tớ đói muốn rã ruột rồi nè.” Lưu Quân cầm lấy bao lớn bao nhỏ trên tay Tô Huy.

Cậu nhìn chung quanh phòng một vòng, không thấy người kia.

“Cái kia. . . À, được rồi, tớ đi nấu cơm.”

“Đúng rồi, nhớ làm nhẹ một chút, Ti Việt còn bệnh.”

“Hả? Cậu thấy Ti Việt rồi?”

“Bằng không làm sao tớ vào nhà được. Hắn đang ở trong phòng nghỉ ngơi kìa.”

“Cậu không phải trước kia không ưa hắn sao? Sao tự nhiên quan tâm đến hắn vậy?”

Sau khi hiểu ra, Tô Huy cắn răng nói với Lưu Quân: “Ai ngờ cậu để ý mấy chuyện này !”

“Cậu quan tâm bạn bè như thế đó hả, cậu căn bản không có để ý đến tâm tư của tớ !” Lưu Quân biểu tình như trượng phu xa vợ lâu ngày.

“Cậu hôm nay muốn có cơm ăn không? Hả?” Giơ lên nắm tay.

“Muốn, muốn chứ ..”

Phá sự này chính là tình sử dài dòng của Lưu Quân. Cậu bạn này diện mạo không tầm thường, khuôn mặt sáng lánh dễ nhìn. Thời điểm vừa vào trung học được nhận không ít những tờ giấy nhỏ của các bạn nữ. Rất nhanh Lưu Quân quen một cô bạn lớp bên cạnh, nhưng là một tháng sau liền thất bại. Một tháng sau nữa, lại có một cô gái lớn tuổi hơn đồng ý quen cậu ta, Lưu Quân cùng vị sư tỷ kia rơi vào  bể tình, nhưng một tháng sau lại bị đá. Sau nữa, Lưu Quân cùng một nữ sinh ngành y gần đó mến nhau, nhưng vẫn là không qua nổi một tháng. . . Trước sau tổng thể là năm lần, à không, thêm lần này nữa là sáu lần. Lý do của họ đều là: cậu ta bám quá !

Nam sinh giúp bạn gái học tập không có gì đáng trách, nhưng việc tắm rửa, cơm ngày ba bữa, tất cả đều cùng dính thành một khối với bạn gái thì không thể nào nói nổi. Lưu Quân là kiểu đối với chuyện tình cảm cực kỳ nhiệt tình. Quen nhau được một thời gian liền tỏ ý định muốn ở lại bên nhà gái, tuy nhiên là nhà gái thường không chịu nổi loại nhiệt tình của cậu ta. Sau khi chia tay được vài ngày cậu ta sẽ tỏ vẻ chán nản, nhưng mỗi lần đều rất nhanh tìm được bạn gái mới. 

Tô Huy mỗi lần đều lười truy hỏi, dù sao qua vài ngày Lưu Quân sẽ lại vui vẻ đến báo cho cậu: “Tớ cuối cùng đã tìm được người yêu đích thực rồi.”. Đáp án là như vậy đó.

Mà lần này còn gặp Ti Việt mà nghe hắn nói ra tâm tình phiền não. . .  Kỳ lạ là Ti Việt còn thật sự nói cho cậu ta nghe. Lâu sau Lưu Quân liền hắn làm cho cảm động.

“Hắn nói gần đây có thích một người, nhưng người này rất lãnh đạm với hắn..” Lưu Quân làm điệu bộ trầm tư. 

“Đó là điều đương nhiên, hắn không phải vẫn còn là học sinh sao.”

“Không nên nói như vậy, tớ cảm thấy trước kia mình đã hiểu lầm hắn. Nhân phẩm một người như thế nào, phải dùng tâm giao mới biết được a.”

“. . . Cậu coi bộ hiểu biết hắn quá.”. Tô Huy không để ý, cúi đầu chăm chú tước vỏ củ cải.

Lưu Quân nhún nhún vai, quyết định đi ra ngoài chờ ăn.

Mang thức ăn đến bên bàn, Tô Huy liếc nhìn đến Ti Việt đang ngồi chụm đầu ghé tai với Lưu Quân trên ghế sô pha. Đặt thức ăn xuống, cậu lại liếc nhìn sang Ti Việt, sắc mặt so với hồi sáng tốt hơn rồi, nhưng vẫn là hỏi một câu: thân thể có đỡ hơn chưa?

Ti Việt mỉm cười gật đầu.

Lưu Quân lúc ăn cơm thường thích xem ti vi, liên tục chuyển kênh, đến khi nhìn đến kế tiếp là tin tức âm nhạc, trên màn hình là mấy ca sĩ thần tượng mới buông điều khiển xuống.

Nếu như bình thường Tô Huy nhất định sẽ chế nhạo. Nhưng hôm nay Ti Việt đang ở đây, cậu rất mất tự nhiên, lẳng lặng ăn cơm.

Chỉ Yêu Em – Chương 10 + 11

CHƯƠNG 10 + 11

**************

Quyết định mặc kệ người kia ở dưới lầu, Tô Huy định thả lỏng thần kinh đi ngủ một giấc, nhưng nghĩ đến căn nhà mình ở đang có sự tồn tại của tên đáng ghét nào đó liền tỉnh ngủ.

Ngủ không được nên Tô Huy quyết định đứng dậy học bài. Gần đây bởi vì chuyện Ti Việt khiến cậu phiền não, đã lâu không có hứng thú chuyên tâm học hành, người chú trọng thứ hạng như Tô Huy tuyệt đối không hy vọng thành tích mình bị tuột dốc.

Mở đèn bàn, quanh quẩn trong căn phòng trống trải là tiếng từng trang giấy lật lật thêm tiếng lẩm nhẩm đọc bài, thật sự là một cảnh thư thái yên lặng . . . Nếu như không có mặt người kia.

Vừa lúc đầu còn hoàn hảo, trong đầu còn có thể nghĩ ra cách giải mấy bài toán hàm số, nhưng thời gian trôi qua, Tô Huy cảm thấy mí mắt cậu như sắp đánh nhau rồi.

Môi bị cái gì đó chạm vào, mềm mại ẩm ướt, thực thoải mái. Tô Huy theo bản năng liếm liếm miệng, đầu lưỡi lại bị cái gì đó linh hoạt cuốn lấy, còn bị cắn một cái, đau quá. . . Tô Huy tỉnh lại .

Không hề chuẩn bị tâm lý, Tô Huy mở to mắt, đầu tiên đập vào mắt chính là Ti Việt, cậu hơi ngây người một chút. Từ trong khoang miệng truyền đến cảm giác rõ ràng, Tô Huy liền hiểu được tên nam nhân vừa rồi lại sở tác sở vi.

“Vừa rồi nhìn Huy ngủ rất đáng yêu, đây là lần đầu tiên thấy được bộ dáng em lúc ngủ a.” Ti Việt mị mị cười nhìn Tô Huy.

Nhìn đến bộ dạng đắc ý vênh váo của Ti Việt, Tô Huy thầm muốn cho hắn ăn một đấm.

“Cậu đi xuống, tôi muốn đi ngủ.”

Ti Việt không nói, cánh tay tay dài duỗi ra, đem ôm Tô Huy vào trong lòng. Tô Huy liều mạng vặn vẹo thân thể muốn đào thoát, nhưng tứ chi bất đắc dĩ đều đã bị đối phương khống chế, không thể động đậy.

“Em nhìn xem” Ti Việt ở bên tai cậu nói nhỏ “Nếu dùng võ lực, em sẽ ngoan ngoãn nằm trong lòng anh, nhưng là, em không muốn anh làm như vậy đi.”

“Vừa rồi. . .” Ti Việt thở một hơi bên tai Tô Huy “Lúc em đắp chăn cho anh, thật sự cảm thấy rất vui, nơi này còn muốn nhảy dựng lên.” Hắn chỉ vào ngực.

“Tôi nói tôi sẽ không thích cậu mà . . . Uy, cậu làm cái gì vậy !”

Luồng vào áo ngủ, Ti Việt cầm lấy hạ thể Tô Huy mà xoa bóp.

Tô Huy sợ tới mức tim muốn ngừng đập, nơi mà cậu luôn muốn phớt lờ đi nay lại bị người khác chạm vào, lưng muốn toát ra mồ hôi lạnh.

“. . . Xin cậu, đừng làm như thế . . .” Tô Huy run rẩy khóc, hai tay cho dù đang bị kiềm lại, nhưng vẫn cố gắng vùng vẫy muốn bảo vệ nơi cấm kị đó, nơi chứa bí mật của cậu.

“Thả lỏng một chút, Huy.” Ti Việt hiện tại cũng một đầu đầy mồ hôi, hắn cảm thấy Tô Huy hiện tại rất khác ngày thường, là loại phản kháng từ sâu trong lòng, chứ không chỉ có kinh hãi như ngày trước.

“Cậu mau thả tôi ra! Buông !” Tô Huy kêu lên. Trong trí nhớ của cậu bình thường cho dù có phản kháng Ti Việt như thế nào hắn vẫn cố gắng bảo vệ cậu không để ai phát hiện, nhưng đêm nay . . . Một chút cũng không giống Ti Việt mà cậu biết.

Ti Việt trong lòng nhảy dựng, từ lúc bắt đầu hắn đã nắm trong tay hết tất cả mọi thứ.

Ti Việt búng vào quần lót Tô Huy, cậu nhỏ bên trong như muốn bán đứng chủ nhân mà bắt đầu run run. Ti Việt nắm lấy cái kia so với người thường có nhỏ hơn một chút, cảm thấy ngoài điểm này ra thì cậu hoàn toàn không khác một ai.

Nhưng khi ngón tay vừa chà xát vào sâu có cảm giác rất kì lạ . . .

Bộ phận sinh dục nam cấu tạo không giống bình thường.

Lúc này ý thức được bí mật của mình đã bị người khác nhìn trộm, Tô Huy đờ đẫn nhìn nhận sự thật này. Từ lúc bị Ti Việt bắt lấy, cậu biết mình sắp không thể che dấu được bí mật này nữa, nhưng vùng vẫy có thể người kia sẽ không thấy được, cuối cùng vẫn là bị lộ dưới ánh mắt của tên ác ma này . . .

“Huy. . .” Nhìn thấy bộ dáng tuyệt vọng của Tô Huy, Ti Việt tự giác buông cậu ra.

Tô Huy liếc mắt nhìn Ti Việt một cái, nghẹn ngào nói: “Tôi chỉ xin cậu đừng nói cho bất kì ai biết.”

“Huy. . . Em khó chịu sao..?” Vừa rồi cậu như một người khác hoàn toàn, khóc đến chết đi sống lại, nhưng hiện tại lại im lặng đến đánh sợ.

“Đừng nói cho bất kì ai biết.” Ngữ khí mang theo tiếng khóc nức nở.

“Anh sẽ không nói với bất kỳ ai.”

“Không được xem tôi là con gái.”

“Anh không xem em là con gái.”

Thời gian không gian đều lâm vào tĩnh lặng. Phía sau truyền đến cảm giác lạnh như nước: “Em là đàn ông . . .” Ti Việt sau khi nói một câu liền cúi đầu ngậm lấy toàn bộ cậu nhỏ chưa phát dục hoàn toàn.

Đối với hành động kinh hách xảy ra bất thình lình, Tô Huy không biết nên làm sao: “Tránh ra. . . Ngô!”

Đây là cảm giác gì vậy? Có chút tê tê, giống như có dòng điện từ dưới xông thẳng lên não. . . Hai chân mềm yếu không thể khép lại . . . Dự đoán càng lúc càng nhiều mà bất đắc dĩ mở ra.

Lúc thì hút, khi thì khiêu khích, lúc khinh lúc trọng. Ngay cả nơi mẫn cảm nhất của người yêu, khoang miệng Ti Việt cũng phát ra tiếng nước mang đầy dâm mỹ.

Tô Huy ánh mắt sương mù nhìn cái đầu đang chôn giữa hai chân mình, có thể hiện tại là mộng xuân cũng được, cậu càng muốn nhiều hơn. . . Cho dù thân thể không thừa nhận cũng không sao. . . Không thể khống chế co rút mà bắn ra tinh dịch.

Hô hấp trở nên dồn dập, tim đập càng lúc càng nhanh, thân thể đang ở trạng thái hưng phấn lại giống như bị rút hết khí lực, chỉ có thể xụi lơ. Ti Việt ngẳng đầu lên, trên khóe miệng còn lưu lại vệt tinh dịch màu trắng, chồm lên trên người Tô Huy hôn lên đôi môi đỏ, đầu lưỡi linh hoạt mở ra khớp hàm, chậm rãi đem toàn bộ truyền qua cho cậu.

Bị đối đãi bằng loại mùi vị này, Tô Huy theo bản năng dùng đầu lưỡi đẩy chất lỏng kia ra khỏi miệng, nhưng đối phương động tác lại quá mạnh, tất cả vẫn là bị đưa vào cổ họng, Tô Huy bị sặc một chút, khó thở vặn vẹo thân thể, đối phương vẫn không có ý buông tha cho cậu, cho đến khi toàn bộ hỗn hợp chất lỏng tinh dịch cùng với nước bọt bị bắt buộc nuốt vào, người kia mới buông cậu ra.

Tô Huy không ngừng ho khan, mỗi một lần ho, hương vị tanh hôi kia lại từ dạ dày mà trào lên cuống họng, khiến cậu buồn nôn. Vì kiềm chế cảm giác nôn mửa cùng ho khan, Tô Huy khó chịu chống đỡ thân thể, hai tay nhanh chóng kéo lấy tấm chăn đơn.

“Cậu, cậu điên rồi!”

“Vừa rồi là hương vị của em, là nam nhân khi đến cao trào mới có. Hương vị như thế nào. Em cũng là dùng nơi đó để chiếm được cao trào mà.”

“Cậu. . .” Tô huy không nói gì mà chống đỡ, vừa rồi chính là lần đầu tiên cậu trải nghiệm, cư nhiên lại dùng miệng của đàn ông mà lên tới cao trào. . . Rất đáng sợ.

“Cho nên, em là đàn ông.”

Tô Huy sửng sốt một chút, hiểu được dư vị do cao trào mà có được, trong miệng còn lưu lại hương vị, mỉm cười nói: “Đúng, tôi là đàn ông.”

Một vấn đề khiến cậu thấy phiền não, một đáp án cậu không dám tìm kiếm hiện tại có người nói cái vẫn làm phức tạp trứ chính mình đích vấn đề, một cái chính mình không dám tìm kiếm đích đáp án, hiện tại có người nói cho cậu biết. Đúng, nói rất đúng, rất chính xác, cho cậu một đáp án đúng như mong đợi. Trong lòng mang một lỗ hổng được lấp đầy, Tô Huy mang theo cảm giác mỹ mãn mỉm cười đi ngủ.

*****

Phía đông dần dần sáng lên, một ngày mới lại đến. Không khí sáng sớm mang hơi lạnh tràn vào phòng, Tô Huy đang trầm ngủ cảm nhận được liền chủ động nhích lại gần nguồn nhiệt kế bên người, nhưng kề sát thì nóng quá, rời ra thì lạnh . . . Tô Huy vì loại nhiệt độ thất thường này mà tỉnh dậy.

Người này là ai vậy. . . Ý thức được người cùng ngủ với mình cũng không có mặc quần áo, Tô Huy ôm trán đứng dậy. Ti Việt cùng cậu đều không có mặc quần áo, chắc là tối hôm qua trần trụi ôm nhau mà ngủ. Hình ảnh như trên ti vi hiện lên trong đầu cậu.

Rất đáng sợ, ngày hôm qua thật sự là cậu sao.

Ngô. . . Ti Việt nhu nhu đôi mắt nhập nhèm, hỏi: “Định đến trường à?”

Tô Huy nghe ra hắn nói chuyện bằng giọng mũi, sực nhớ đến bệnh của Ti Việt hình như còn chưa khỏi, hắn còn hắt hơi vài cái.

“Lại sinh bệnh?”

“Ngô, anh nghĩ vậy.”

“Anh . . .” Tô Huy hiện tại không biết nên nhận định người này như thế nào. Từ đầu hắn còn là người bạn cùng bàn không muốn giao tiếp, sau lại sợ hắn như rắn rết, bây giờ lại cùng hắn, người mà cậu luôn chán ghét làm ra loại chuyện thân mật này, nghĩ tới nghĩ lui đều thấy loạn. “Ở nhà nghỉ ngơi đi, xem trong tủ lạnh có cái gì ăn được, tan học tôi sẽ về.”

Không dám nhìn biểu tình của đối phương, Tô Huy cứng ngắc nói, cậu thậm chí còn cảm nhận được làn da đang lõa lồ kia như đang đáp lại.

“Huy, đừng bận tâm, anh chờ em trở về.” Ti Việt hai tay nâng mặt Tô Huy, hôn lên đôi mi tâm.

Lúc bị hôn, thân hình Tô Huy hơi động một chút, tứ chi vẫn là không quen thân mật với người khác. Vội vàng sửa sang lại quần áo, Tô Huy bước ra khỏi cửa đi học.

Kỳ thật đêm qua bị gây sức ép hơi nhiều, Tô Huy hiện tại có chút uể oải, không tài nào phấn chấn hăng hái đi đến trường. Đi học chính là lấy cớ mà thôi, bằng không ở nhà cậu không biết phải đối mặt với người kia như thế nào.

Người kia đã biết bí mật của cậu, có trời mới biết hắn có lấy nhược điểm này mà khống chế cậu không.

*************
Hoàn Chương 10 + 11.

Chỉ Yêu Em – Chương 9

CHƯƠNG 9
*************
Hôm nay Ti Việt phá lệ yên tĩnh, Tô Huy không khỏi nghĩ chẳng lẽ lời cảnh cáo của cậu đã có tác dụng? Cảm thấy có chút không đúng. Tan học, Tô Huy lấy khuỷu tay huých Ti Việt một cái, không có phản ứng như bình thường, hơn nữa còn có cảm giác ấm nóng truyền đến khuỷu tay, quả nhiên không bình thường.

“Cậu bị bệnh.” Tô Huy dùng câu khẳng định.

Bên kia không có trả lời. Tô Huy nghĩ thầm: đừng nói là ý thức bị đốt luôn rồi đi. Nhìn quanh bốn phía, tan học đã lâu, hiện tại trong lớp chỉ còn hai người họ. Tuy rằng thực sự không thích người này, nhưng cũng không thể mặc kệ.

Đem cánh tay của Ti Việt vòng qua một bên vai, Tô Huy một tay ôm lấy eo hắn, cố định phần thắt lưng. Dáng người cao lớn ngã vào trên người Tô Huy làm cậu khóc không ra nước mắt. Đầu Ti Việt tựa vào vai cậu, hơi thở ấm nóng phà vào cổ.

“Tỉnh táo một chút, cậu thử tự đi xem, bây giờ tôi đưa cậu xuống phòng y tế.”

Ti Việt không thể nghe rõ ừ một tiếng.

Tô Huy chật vật duy trì nguyên tư thế như vậy đi xuống, bình thường nhẹ nhàng là có thể đến phòng y tế nhưng lúc này lại vô cùng xa xôi.

“Không có gì nghiêm trọng, chính là ăn uống không điều độ, hơn nữa đường trong máu lại thấp, để cho em ấy nghỉ ngơi trong này một chút đi, sau này nhớ chú ý ăn uống cho điều độ.” Giáo viên y tế tóc có chút hoa râm nói.

Nghe đến nguyên nhân bệnh, cho dù nhìn Ti Việt hiện tại sắc mặt tái nhợt, Tô Huy vẫn cảm thấy không thể tin tưởng được. Ấn tượng của cậu về Ti Việt là người cao to khỏe mạnh, đương nhiên không nói về phương diện tương đương khác nha.

Nhìn thấy Ti Việt vừa tỉnh táo, sắc mặt cũng tốt lên không ít, Tô Huy yên lòng hỏi: “Cậu đi được không?” Ti Việt gật gật đầu. Tô Huy đến cám ơn giáo viên y tế rồi mang Ti Việt ra ngoài.

Dọc theo đường đi, cậu đem lời của giáo viên y tế thuật lại cho Ti Việt, nhìn đến đối phương ngoảnh mặt làm ngơ, Tô Huy giả vờ ho hai tiếng.

“Cho nên cậu bình thường nên chú ý bản thân mình một chút, về nhà kêu bác gái làm thức ăn bồi bổ sức khỏe đi.”

“Tôi không có mẹ, nửa năm trước bà đã qua đời rồi.” Ti Việt mặt không chút thay đổi.

“Thực xin lỗi. . . Nói lời này…”

“Tôi đói bụng.”

Cái gì? Người này suy nghĩ gì mà nhanh quá vậy.

“Tôi muốn đến nhà em, có thể chứ?” Ti Việt mỉm cười, nhưng vẫn không che dấu được vẻ mệt mỏi.

“Tự nhiên muốn đến nhà của tôi, kia cũng. . .”

“’Muốn đến nhà của tôi thì nói đi’ có đúng không, lần trước em có nói qua rồi, lần này là tôi trực tiếp yêu cầu đấy.”

“Cách chỗ này rất xa.”

“Tôi đương nhiên biết, đi nhanh đi.”

Người bình thường làm cho Tô Huy vô cùng oán hận nay lại trong nháy mắt muốn đến nhà cậu, lúc tới trước cửa nhà cậu còn không muốn xác nhận ‘đã mang Ti Việt về nhà’ là sự thật nữa.

“Tự nhiên ngồi đi, tôi đi nấu cơm.” Ngữ khí không chút khách sáo.

Ti Việt đối với điều này một chút cũng không phát hiện, tự ý ở sô pha tìm một vị trí thoải mái ngồi xuống.

Bình thường cũng thường xuyên làm bữa ăn cho hai người nên chỉ một lát sau, thức ăn nóng hầm hập được mang đến trước mặt Ti Việt.

Không có đề tài nói chuyện nào, hai người trong bầu không khí im lặng ăn xong bữa cơm.

“Cơm ngon lắm, chỗ ngồi cũng thực thoải mái, thật muốn ở lại chỗ này.”

“Đừng có mơ, ăn xong rồi mau trở về nghỉ ngơi đi.”

“Tôi là thật sự muốn ở lại đây. Huy, em cho tôi ở lại đi.”

Nhìn đến thần sắc thật thà của đối phương, Tô Huy lập trường kiên định nhưng lại không thể cường điệu lên.

Nói cái gì ngu ngốc, vừa rồi để cho hắn vào nhà cũng đã là một thất sách rất lớn, Tô Huy cảm thấy bữa cơm này cậu thực sự nuốt không trôi.

“Thật ra nếu tôi nói không đi, em cũng không có cách đuổi tôi đi đâu.” Ti Việt dùng ngữ khí tràn đầy tự tin nói. “Khí lực của tôi so với em rất lớn, em lại không thể dùng bạo lực..”

Vừa nghe đến cái triết lý vủa người kia, Tô Huy liền chặn lại: “Cậu chưa từng nghe câu ‘tư sấm dân trạch tội’ sao, nói sao cậu vẫn muốn ở lại chỗ này, cậu cũng quá là tùy tiện đi, một chút nữa người nhà cậu cũng sẽ đến tìm thôi.”

Ti Việt nhẹ nhàng nghiêng đầu: “Tôi không có người nhà. Hiện tại chỗ kia cũng chỉ có mình tôi ở, em cũng vậy, chi bằng chúng ta hai người ở chung một chỗ không phải tốt hơn sao, tôi sẽ giúp em làm việc nhà.”

“Tôi mới không cần cậu giúp làm việc nhà gì hết ! Cậu bây giờ vó thể đi được chưa?!” Tô Huy nặng nề nói.

Ti Việt vẫn bình tĩnh ngồi chỗ đó, một chút cũng không thấy có ý định đi. Tô Huy thấy vậy liền đến gần kéo bả vai hắn, nhưng cả người Ti Việt như là rễ cây bám chặt vào sô pha không động đậy.

“Tôi mệt rồi, muốn ngủ một giấc.” Người nọ nói như thế một câu.

“Vậy nhanh về nhà mà ngủ a!”

“Tôi sẽ ngủ ở đây.” Vừa nói liền thuận thế ngã người xuống sô pha.

“Nhưng ngủ ở đây cậu sẽ bị bệnh” Tô Huy bình tĩnh phân tích.

“Bị bệnh giống hôm nay sẽ được em chăm sóc.”

“Tôi không có nghĩa vụ chăm soc cậu !”

“Vậy em cứ để mặc tôi đi.”

Cái người này . . . Không thể nói lý !

Tô Huy mặc kệ, đem Ti Việt biến thành không khí, để mặc hắn ở đó. Dọn dẹp bàn ăn, rửa chén bát xong, Tô Huy lên lầu học bài. Những con chữ vặn vẹo trên giấy cứ như là đang cười nhạo cậu, nhìn sao cũng không được . . . Cốt cũng tại vì có tên đáng ghét nào đó đang ở dưới lầu.

Nhìn nhìn đồng hồ trên tường, 10 giờ tối, bây giờ vẫn còn tuyến xe bus để về. Tô Huy xuống lầu, bất luận thế nào cũng không thể để cho người kia ở lại chỗ này! Nhưng là nhìn đến bộ dáng Ti Việt đang say sưa ngủ vẫn là không thể than thở, chợt nhớ đến lời dặn lúc chiều phải để cho hắn nghỉ ngơi, nếu đi về giờ này có thể lại sinh bệnh, đến lúc đó người bị gây phiền toái cũng là cậu thôi. Cuối cùng trong lòng vẫn là để yên cho tên ác ma này, bước lên lầu lấy chăn đắp lên người Ti Việt.

*************
Hoàn Chương 9.

Chỉ Yêu Em – Chương 7 + 8

CHƯƠNG 7 + 8

*************

Tô Huy từ trong mộng tỉnh dậy, lời nói của Ti Việt lúc trưa như mũi nhọn đâm thẳng vào lòng cậu. Cầm khăn tay lau đi mồ hôi, cậu bước ra khỏi phòng, rót một ly nước rồi đến gần cửa sổ lớn gần sát đất ngồi xuống. Lúc này vẫn là thời gian cả thành phố đang ngủ say, cho dù là băng qua ngã tư đường cũng có thể thong thả mà bước đi. Nếu thời tiết tốt, trời đầy sao, thì mặt đường sẽ mang một tầng ngân sa, còn nếu thời tiết ảm đạm, thì ở ngã tư đường kia cũng chỉ sẽ có ánh đèn màu làm đẹp . . . . . .

Từ hai năm trước, cậu mắc chứng mất ngủ. Thường rất nhanh tiến vào mộng đẹp nhưng cũng rất dễ thức giấc lúc nửa đêm. Tô Huy nhìn nơi cột điện nơi đó có có một bóng người đeo kính mắt. Chợt thấy rõ người kia, Tô Huy liền che miệng lại ngăn tiếng kinh hô.

Người kia, là Ti Việt. Tại sao hắn lại ở chỗ này? Hắn ở đây làm gì? Người hôm nay mình muốn đuổi đi lại đang đứng dưới lầu, quả thực so với theo dõi đến tận nhà còn biến thái hơn. Đúng vậy, người này chính là một tên biến thái. Hắn còn có thể sẽ làm chuyện gì quá phận nữa? Có thể hôm nay đến nhà chính là thăm dò địa thế để sau này sẽ làm chuyện thương tổn đến cậu . . . Cậu có nên đi báo nguy hay không? Nhưng mà nói mình bị một người đàn ông theo dõi không những không có chứng cớ rõ ràng mà không phải cậu cũng sẽ bị cho là kẻ biến thái sao. Đại não suy nghĩ với tốc độ cao chuyện vừa nhận thức ra, đến khi có phản ứng lại, phát hiện Ti Việt ở dưới lầu đã đi lâu rồi. Tô Huy nhìn lên đồng hồ điện tử, 12 giờ.

Mấy giờ sau, Tô Huy ngồi trong phòng học, lơ đãng nhìn về khoảng không phía cửa sổ lớn, hoảng hốt một chút, chuyện lúc đó cậu nhìn thấy là thật sao. 15 phút sau, Ti Việt từ từ bước đến phòng học, hai tay vần trống trơn như trước, ngồi bên cạnh Tô Huy. Không khí hòa bình vẫn như cũ, loại cảm giác quen thuộc này làm cho tâm tình Tô Huy thả lỏng một chút. Buổi học trôi qua bình an vô sự như thường, Tô Huy nhìn mọi người ra khỏi lớp gần hết liền đẩy đẩy Ti Việt bên cạnh. Sau khi Ti Việt tỉnh dậy, cậu chợt cảm thấy mình bị một lực kéo lại, đến khi phản ứng lại mới phát hiện mình đang ở trong lòng hắn, môi cũng bị một vật gì đó mềm mại ẩm ướt chạm vào. Tô Huy muốn kêu to lên, nhưng không được, trong phòng học vẫn còn vài người chưa ra khỏi, nếu kêu lên họ sẽ nhìn sang bên này. Tô Huy giãy dụa, nhưng lực lại rất mỏng, trong mắt Ti Việt mà nói như là cậu đang có ý đón nhận, hắn hôn càng mãnh liệt hơn, mới đầu nhẹ nhàng như chạm vào cánh hoa, sau càng gắn bó hơn.

Hôn đã qua lâu, trong đầu Tô Huy cũng không còn khái niệm về thời gian, khí lực toàn thân như bị rút cạn, chỉ có thể xụi lơ ngã vào lòng ngực vững chắc kia. Nghĩ đến vừa rồi làm chuyện hoang đường như thế, trong mắt không khỏi ướt đẫm một chút. Hai bên người là cánh tay rắn chắc của người kia vây quanh, Tô Huy còn nghe được Ti Việt nói với giọng khoái trá: “Anh biết em thẹn thùng nên mới chờ đến bây giờ không có ai mới hôn em.”

Đối với ý định theo đuổi mà Ti Việt nói, Tô Huy đương nhiên là vẫn giữ thái độ cương ngạnh, không khác gì nói ‘ta sẽ không bao giờ thích mi’. Nhưng đối phương vẫn làm theo ý mình, xuất hiện ở cái góc sáng sủa nhất trong cuộc sống của cậu. Bình thường đến trường chính là vấn đề khó khăn nhất của Tô Huy, nói đến trường chính là phải đụng mặt người kia, hắn lại sẽ làm những chuyện đáng ngại với cậu, Tô Huy biết những chuyện kia sẽ làm cho cậu không được tự nhiên khi đối mặt với các bạn cùng học. Ký ức về việc bị Ti Việt hôn môi hôm trước vẫn còn mới mẻ lạ lẫm. Hắn cứ dùng những lời lẽ cậy mạnh yếu để đối với cậu, nghĩ đến Tô Huy nhịn không được lấy tay che miệng ngăn lại cảm giác buồn nôn.

Trường học là nhất định phải đến, không thể cứ xin nghỉ bệnh hoài được, ngày hôm qua lớp học được nghỉ đột xuất, vậy mà hai người vẫn chạm mặt nhau. Nói là chạm mặt nhau, chi bằng nói là Ti Việt một mình chơi xấu đi. Hắn sẽ không để ý đến ánh mắt của mọi người, mà so với thân hình cường đại đó, Tô Huy cảm thấy cậu như phải đối phó với con quái vật to lớn không một nhược điểm. Là một người luôn cẩn thận để ý ánh mắt của mọi người, cậu như là hạt cát hòa vào bãi cát, như vậy sẽ không bị ai phát hiện. Một người có cấu tạo thân thể không bình thường như Tô Huy cũng chỉ có hy vọng nho nhỏ này thôi.

Trên đường đến trường, trong đầu Tô Huy chợt lóe lên một ý nghĩ, nếu cậu không ngồi cùng bàn với Ti Việt, nếu ngày trước giữ khoảng cách với hắn một chút thì bây giờ có phải tốt hơn không. Ti Việt ngồi kế bên cậu, sự tồn tại của hắn hiện tại là một cái phải thường xuyên đề phòng, nhưng nếu hai người không phải là bạn cũng bàn, cảnh báo kia có thể sẽ không có. Có thể Ti Việt là một tên kỳ quái chỉ biết mê luyến người ngồi cùng bàn cũng nên. Nghĩ đến đây, Tô Huy liền nhanh chân nhẹ nhàng chạy một mạch đến phòng giáo viên, chừng 15 phút sau xuất hiện trước mặt chủ nhiệm. Sau khi giải bày về lý do muốn đổi chỗ lại bị giáo viên chủ nhiệm khuyên bảo nếu hai người có mâu thuẫn với nhau thì nên bình tĩnh mà nói chuyện để không phải đổi chỗ. Cậu định nói đây là bị khi dễ, nhưng chắc chắn sẽ bị hỏi như thế nào, Tô Huy khẳng định sẽ không trả lời được.

“Em nếu thật sự cảm thấy khó ngồi chung được thì để thầy đi nói chuyện với Ti Việt.” Thầy giáo chủ nhiệm gần đến tuổi trung niên vỗ vỗ vai cậu.

Tô Huy liên tục xua tay, thật sự không biết phải nên nói cái gì với chủ nhiệm nữa. Ông thầy có tuổi nghề 20 năm xử lý chuyện nam sinh bị nam sinh ngồi cùng bàn quấy nhiễu gì mà kỳ lạ vậy a. Tô Huy không khỏi thầm nghĩ.

Trở lại phòng học, tất cả cũng không có gì thay đổi. Tô Huy tranh thủ 5 phút trước giờ học trao đổi thảo luận nhóm. ‘Rầm..’ một tiếng cửa phòng học mở ra, Tô Huy trước đây chưa từng chú ý đến âm thanh này, là do Ti Việt đến. Nhận thức ra được điều này, thân thể cậu cứng lên một chút.

“Buổi sáng tốt lành.” Câu nói bình thường như thế, Tô Huy luôn nghĩ nó là phép lịch sự thông thường mà chào hỏi người ngồi cùng bàn.

“Ừ, buổi sáng tốt lành.”

Tất cả không có gì thay đổi thì tốt, thời gian đi học, mắt Tô Huy cứ nhìn sang khuôn mặt say ngủ của Ti Việt, mang theo chút cảm tình làm cậu không khỏi thầm nghĩ ‘đồ đáng ghét’. Nhưng không phản kháng có lẽ cậu còn ghê tởm hơn không chừng. Là con gái khi bị khi dễ thì nhận được lời an ủi của mọi người xung quanh, nhưng cậu là nam, nói ra còn bị cười vào mặt, có khi còn bị nói ‘có phải là con trai không’ nữa. Cậu là con trai, Tô Huy muốn được nghe như thế, không cần nói cũng biết Tô Huy muốn vậy. Cậu từ nhỏ luôn nơm nớp lo sợ mọi người, luôn thật cẩn thận để không bị phát hiện bí mật của cậu. Chăm chỉ mà học tập, không quá phận làm bất cứ chuyện gì. Tô Huy thực sự thích người khác hình dung cậu như vậy, lẫn vào trong đám người sẽ không bị tìm thấy. Cứ sống một cuộc sống thường thường phàm phàm như vậy, có lẽ sẽ có một chút tiếc nuối, có lẽ sẽ không cưới vợ sinh con, nhưng mười năm hai mươi năm sau này, y học tiến bộ có thể giúp cậu hoàn toàn trở thành đàn ông.

Có lẽ có lẽ có lẽ, Tô Huy cảm thấy dùng từ này cuộc sống cùng tương lai của cậu có lẽ sẽ tốt đẹp hơn.

*************

Hoàn Chương 7 + 8.

 

Chỉ Yêu Em – Chương 5 + 6

CHƯƠNG 5 + 6
************

Tô Huy hiện tại thực hối hận, nếu lúc trước cậu nhớ nhắc nhở rõ hạng mục Ti Việt chạy là 100m chứ không phải 200m thì sự tình có lẽ đã không thành như thế này. Nội tâm cậu đang đào bới mãnh liệt nhưng bên ngoài vẫn bình tĩnh nghe Ti Việt tuyên bố. Cậu nhìn thấy trong mắt Ti Việt có sự kiên định kéo theo một loại dục vọng. Tô Huy tay chân cứng ngắc kéo kéo tấm chăn mỏng trên người, Ti Việt bắt lấy tay cậu, đem nó đặt vào trong lòng bàn tay của mình, không ngừng đặt ở bên môi hôn.

“Tôi thích Tiểu Huy gọi tên tôi”

“Tôi thích Tiểu Huy ngồi bên cạnh tôi.”

“Tôi thích cầm tay Tiểu Huy như thế này.”

Lòng bàn tay kia to rộng, không kiêng kị đem đặt ở trước ngực, cho dù bị không khí ngăn cách vẫn có thể cảm nhận được độ ấm của hắn.

“Đừng như vậy . . . . . . A.” Cúc áo Tô Huy bị mở ra một chút, cậu không khỏi kêu lên sợ hãi. Ngoài cửa có tiếng người gọi vào, Tô Huy giật mình, dùng hết khí lực toàn thân đẩy Ti Việt ra.

“A, Tô Huy, cậu đã tỉnh a, còn có chỗ nào không thoải mái không, tớ gọi cô y tế đến đây nha.” Trưởng lớp nói, phía sau còn có hai bạn cùng học.

“Không cần đâu, tớ ổn rồi, thật đó. Trận đấu đã xong chưa?”

Trưởng lớp nhìn Ti Việt, Ti Việt nhìn Tô Huy, không khí có chút tẻ ngắt. Trưởng lớp cười khổ một chút: “Đáng lẽ thành tích ở vòng loại của Ti Việt có thể vào vòng trong, nhưng mà cậu ấy nói không muốn, chúng ta cũng không thể miễn cưỡng a. Dù sao so với nhiều lớp khác là tốt lắm rồi.”

Cho dù đang nói đến Ti Việt, Tô Huy cũng không có dũng khí liếc mắt nhìn Ti Việt một cái, chỉ có đệm thêm một câu “Như vậy a”, rồi cúi đầu xuống.

“Bởi vì Tiểu Huy không có bảo tôi tham gia vào vòng trong, cho nên tôi không thể đi.” Ngữ điệu vẫn vững vàng như cũ, cứ như là chuyện thật không thể thay đổi. Hình như hiện tại hai người đang bận giải quyết việc riêng a, nghĩ như vậy trưởng lớp liền bảo Tô Huy nghỉ ngơi rồi cả ba người ra ngoài.

“Xin hỏi cậu có thể nói rõ một chút ý cậu khi nãy là sao không, là trò đùa dai của cậu à?” Tô Huy trước giờ trong ngoài đều ít nói, nhiều khi cũng có bị khi dễ, tuy rằng Ti Việt nhìn cũng không có ý như thế, nhưng Tô Huy nghĩ lỡ có bị hắn khi dễ thì cậu cũng có một mặt kiên cường, bằng không sẽ bị khi dễ đến thảm hại a.

“Tôi phải theo đuổi em, cái này không phải trò đùa dai.”

“Tớ là con trai, hơn nữa tớ không phải đồng tính luyến ái. Kiểu theo đuổi nam nam như vầy tớ sẽ không nhận đâu.”

“Tôi sẽ làm cho Tiểu Huy em thích tôi”

“Cậu, đừng đụng !” Nghĩ đến vừa rồi Ti Việt sở tác sở vi, trái tim còn không nể mặt chủ nhân mà đập thình thịch. Trừ cha mẹ ra không có người nào có hành động thân mật thậm chí suồng sã này với cậu. Thật là đáng sợ. Thân thể chưa bao giờ có cảm nhận sâu sắc, vẫn là bị lý trí cắt ngang. Cho dù người ngoài nhìn cảnh này sẽ thấy thực buồn cười, Tô Huy vẫn là nắm chặt lấy tấm chăn sắp bị kéo ra khỏi giường che lại ngực, xem nó như rơm rạ cứu mạng.

Thật ra thân thể hiện tại không có việc gì, nhưng là cậu không muốn ra ngoài. Bên ngoài toàn những tiếng hò hét, tiếng cãi nhau, súng lệnh tập hợp vang lên, thật dễ làm cho người ta tưởng tượng được cảnh tượng náo nhiệt như thế nào.

Khoảng một lúc sau, cả trường yên ắng, ngay cả giáo viên hẳn cũng đi nghỉ trưa rồi, chỉ còn một mình Tô Huy. Âm thanh xa xa mỏng manh nghe như ù tai, Tô Huy trầm trầm ngủ.

Không có gõ cửa, Ti Việt bước vào. Trong tay còn cầm mấy ổ bánh mì, ngồi ở đầu giường, nệm lúng xuống một góc, Tô Huy mơ màng tỉnh dậy. Nhìn rõ người kế bên là ai, lông toàn thân như muốn dựng đứng lên, nghi hoặc nhìn Ti Việt.

“Ăn cái này đi.” Ti Việt đem bánh mì đưa tới trước mặt cậu.

“Tôi không cần.” Tô Huy từ chối ….

“Không thích ăn cái này à? Tôi đi mua cái khác.”

Tô Huy nghĩ thầm ‘người này não có nếp nhăn không vậy, làm sao mà ăn cái gì hắn mua được. Đừng coi người ta tính tình như tiểu thư chứ.’

Không có tiếng trả lời, bánh mì lại tiến đến sát mặt một chút. Tô Huy đẩy ra: “Là cậu mua tôi cũng không muốn ăn. Cậu ra ngoài đi.”

“Nhưng bây giờ là giờ ăn cơm trưa, không ăn em sẽ đói.”

“Vừa rồi cậu làm chuyện quá đáng như vậy, bây giờ cậu lại đưa thức ăn cho tôi như không có việc gì xảy ra.”

“Đây là hai việc khác nhau, đói bụng là phải ăn cái gì đó bổ sung năng lượng, cái này ngay cả học sinh tiểu học còn biết.”

Thực không nghĩ bị người không biết thưởng thức này nói. Tô Huy chán nản, nhấc lên chăn, định bước xuống giường.

“Em muốn đi đâu.”

“Về nhà. Ăn cơm.” Tô Huy quay đầu lại nhìn Ti Việt bằng ánh mắt ’cậu không được đi cùng‘.

Trở lại phòng học thu dọn đồ đạc rồi xin phép giáo viên chủ nhiệm, lúc Tô Huy đến cổng trường, nhìn xa xa thấy Ti Việt đang đứng tựa nửa người trên tường. Không biết hắn đang đợi ai, bình thường cũng không thấy Ti Việt có bạn bè, Tô Huy trong đầu hiện lên lời của Lưu Quân kể về mọi lời đồn đãi. Người như vậy không có bạn cũng chẳng có gì lạ.

Không loại trừ Ti Việt sẽ gây phiền phức, mà hình như người kia còn chưa phát hiện ra cậu, Tô Huy nhìn nhìn tứ phía, thấy có một đám học sinh lớp dưới đi ngang qua, liền trà trộn vào ra khỏi trường. Nhưng mà sự tình phát triển không đúng phía, cậu vẫn có cảm giác có ánh mắt theo dõi mình từ phía sau, người đó là ai Tô Huy cũng không cần xác định. Tô Huy cố ý đi khác tuyến đường xe bus mà cậu vẫn thường đi, xuống trạm phải đi một đoạn nữa mới tới nhà. Vừa đem chìa khóa cắm vào ổ, bả vai thình lình bị chụp một phát, thần kinh theo phản xạ mà đứng lên.

“Huy.”

“Cậu, cậu đi theo tôi ?” Tô Huy chụp lấy bàn tay đang khoát lên vai mình.

Ti Việt nhìn bàn tay bị chụp lấy, hơi giật mình: “Không phải, biết từ trước rồi.”

Nói đúng ra là hành vi theo dõi cậu đã có từ trước? Nghĩ đến nhất cử nhất động của mình đều bị người khác theo dõi, trong lòng không khỏi cảm thấy ghê tởm.

Cửa còn chưa kịp đóng, Tô Huy cùng Ti Việt giằng co trước cửa nhà.

Ti Việt nhìn nắm tay nắm chặt của Tô Huy, vì dùng sức quá lớn mà các đốt ngón tay trắng bệch. Trong trí nhớ của hắn, Tô Huy không có biểu tình kiếm giương nỏ trương như vậy, lúc có một nam sinh tới nhà cậu chơi, người tiếp đãi ôn hòa chính là Tô Huy mà hắn thích.

“Tôi chỉ muốn thăm em thôi.”

Tô Huy thở dài: “Nhà tôi không đẹp đâu.”

Trong nháy mắt, Ti Việt bắt lấy nắm tay của Tô Huy, năm ngón tay hắn dùng sức một chút, Tô Huy bị đau liền mở ra năm ngón tay của mình, cùng với năm khe hở trên bàn tay thon dài của Ti Việt, cứ như vậy mười ngón tay đan vào nhau.

Ti Việt cảm nhận được cảm xúc trong tay mình, mềm mềm ấm ấm, còn có chút ẩm ướt, là bởi vì Tô Huy tinh thần đang rất khẩn trương. Do cám giác lúc nắm tay cậu tốt lắm nên Ti Việt càng thích Tô Huy hơn.

Tô Huy muốn gạt cái bàn tay đáng ghét kia ra, muốn cách xa một chút, nhưng hành động như vậy càng làm cho đối phương nắm chặt hơn.

“Tôi có thể đi vào không, tôi muốn xem nhà em.”

Nghe như là lời thỉnh cầu, nhưng đối phương lại dùng như là lời uy hiếp.

“Vào đi, chỉ một chút thôi nha, xem xong thì về đi đó. Còn nữa, buông tay ra.”

Tô Huy cảm thấy nhà mình không có gì đẹp, một mình sống trong căn nhà dành cho bốn người ở, nhìn có chút quạnh quẽ. Ti Việt cũng làm theo như lời cậu nói, chỉ xem qua rồi ra về. Đối với hành động này của Ti Việt, Tô Huy thầm nghĩ: người này thật sự là không thể nói lý.

************
Hoàn Chương 5 + 6.

Chỉ Yêu Em – Chương 3

CHƯƠNG 3
************

Cảm giác không thoải mái rất nhanh liền tiêu tan, kỳ thật cậu bạn Lưu Quân này là một người không biết chăm sóc bản thân mình, Tô Huy cố ý làm món chân gà mà anh thích ăn nhất ── đúng vậy, Lưu Quân thích nhất món đó. Cũng biết hôm quá thật sự có hơi quá, đem chuyện bực của mình mà thả lên cậu bạn thân, cậu cảm thấy mình thực ích kỷ.

“Tô Huy, trường chúng ta có tổ chức đại hội thể dục thể thao hằng năm vào cuối tuần này, lúc đó cậu có rảnh không? Lớp chúng ta cần một vài bạn nam sắp xếp bàn ghế đồ vật này nọ..” Trưởng lớp vẻ mặt thành khẩn nói.

“A, có thể.” Tô Huy tuy thường gấy ấn tượng với mọi người bởi nụ cười, nhưng lại luôn khiến cho người ta có cảm giác xa lạ. Cậu có thể nở nụ cười với bất kỳ ai, từ giáo viên, bạn đồng học cho đến người qua đường. Không cần kêu cậu cũng sẽ tham gia vài hoạt động tập thể để tránh việc bị cô lập trong lớp.

“Còn cái này..” Trưởng lớp nhìn Tô Huy, lại nhìn nhìn sang người đang úp mặt xuống bàn say ngủ bên cạnh cậu, khó khăn mở miệng: “Tô Huy, cậu vó thể hỏi ý kiến Ti Việt được không? Hạng mục chạy 100m nam còn thiếu một người, tớ thấy cậu ấy rất thích hợp. Đây là hoạt động chung của lớp, đương nhiên phải phát động cho càng nhiều bạn tham gia càng tốt.”

“Ách, được..” Tô Huy chỉ có thể ở trong lòng nói thầm ‘tôi bất lực a’.

Tan học.

“Hửm?” Ti Việt rất không minh nên nhìn Tô Huy.

Cậu thuật lại về đại hội thể dục thể thao, hiện tại trong lớp còn thiếu một bạn ở hạng mục chạy 100m nam, còn có mấy bạn đồng học có thành ý mời hắn.

“Tại sao không kêu cậu đi?”

Này. . . . . . Thật đây mới chính là vấn đề. Ngay từ đầu đã bị chụp mũi.

“Tiểu Huy, cậu muốn tôi đi à?” Ti Việt vẻ mặt thành thật.

Tô Huy nghe đến cái tên ngày nhỏ đã lâu không ai gọi, trong lòng nhảy lên một cái. Cậu lại giải thích cho hắn về tầm quan trọng của việc tích cực tham gia hoạt động của lớp, có thể cuối năm còn quen được thêm nhiều bạn bè.

“Tham gia một chút cũng không sao mà” Tô Huy cuối cùng tổng kết lại một câu.

Ngày diễn ra đại hội cuối cùng cũng đến, Tô Huy lại nhận được thêm nhiệm vụ từ trưởng lớp, đại khái là bàn ghế đồ vật này nọ không dùng được cậu nhanh chóng động lòng đi sửa. Tiếp là hướng dẫn cho vận động viên điểm danh, rồi mang nước đến cho họ. Vận động điền kinh khi thi đấu, phải đảm bảo an toàn cho họ, tất cả đều thành công việc của Tô Huy. Cậu vẫn là rất coi trọng nhiệm vụ này, nghe nói năm nào đại hội thể dục thể thao cũng có vận động viên bị thương.

Ngày đó thời tiết tốt lắm, ánh mặt trời dịu nhẹ, gió thoảng ấm áp. Tô Huy hâm mộ nhìn các thành viên trong đội cổ động tự phát, đeo ruy băng cùng biểu ngữ, thật là một bức tranh náo nhiệt, tinh thần phấn chấn. Các học sinh cùng lớp đều có thể tụm năm tụm ba lại vui đùa, nam sinh thừa dịp hiếm có này liền thể hiện mình trước mặt các nữ sinh.

Không khí rộn ràng nhộn nhịp, di chuyển thân đô hội đụng tới hiểu rõ trong đám người, Tô Huy vẫn cảm thấy mình không hợp với nơi này. Có lẽ ngồi ở trong phòng thích hợp hơn là cùng với những con người có khoảng cách không xa cũng không gần này.

Tô Huy nghĩ nếu con người không phải là một nhóm động vật quần cư thì tốt rồi, nếu như vậy, cậu sẽ không cảm thấy cô đơn cùng kỳ quái.

Âm thanh xung quanh bỗng gần như yên lặng, một giọng nói tinh tế vang lên. Tô Huy ngẩng đầu nhìn xem nơi phát ra âm thanh, nhưng lại thấy Ti Việt. Ti Việt thân hình cao lớn, trong đám người đương nhiên rất dễ nhìn thấy, nếu nhìn kỹ một chút nhũ quan, có lẽ nhiều nhười sẽ bị vẻ đẹp này đốn ngã. Nhưng khiến người ta chú ý chính là khí chất lạnh lùng của hắn, là cái làm cho người ta có muốn cũng không dám tiếp cận.

Ti Việt nhìn bao quát một lượt xung quanh, hình như là tìm ai đó, cuối cùng ánh mắt nhìn đến Tô Huy bên này, vội chạy qua. Ánh mắt chợt sáng lên, Tô Huy chợt nhớ tới việc phải làm.

“Tiểu Huy, tôi đã đến” Ti Việt nhìn cậu. Nói hắn có nhìn cậu hay không cũng vậy, cái khối thịt bò này ánh mắt đánh giá người thành thục biết bao nhiêu. . . . . . .

“A, trước tiên ngồi xuống đây đi, hay là cậu đi xem người ta thi cũng được, phần thi của cậu cỡ 45 phút nữa mới tới.” Tô Huy bước đến chòi cách đó không xa, cầm chai nước đưa cho hắn: “Trời nóng, cậu uống nước đi.”

Ti Việt ngồi yên, lẳng lặng ở bên cạnh nhìn cậu. Tô Huy cảm thấy không khí hai người lúc đó có chút tẻ ngắt, là bạn cũng bàn cũng không tồi, nhưng nhắc đến Ti Việt, trong đầu cậu chỉ có hình ảnh khuôn mặt hắn lúc ngủ.

Không khí đột nhiên trở nên quái lạ, Tô Huy trộm nhìn qua người bên cạnh, phát hiện người kia cũng đang hành động giống mình, còn quang minh chính đại như là đúng rồi.

30 phút trôi qua, trên loa phát thanh hạng mục chạy 100m nam chuẩn bị ra sân, Tô Huy liền đứng dậy dẫn Ti Việt ra điểm danh. Điểm danh xong, cậu lại dẫn hắn đến chỗ vạch xuất phát.

“Ti Việt, đường băng số 4 chính là của cậu, còn 5 phút nữa trận đấu sẽ bắt đầu, tớ sẽ ở đích đợi cậu.”

Ti Việt gật đầu.

Tô Huy đứng cách vạch đích chừng 1 thước đợi lệnh! !

Súng lệnh vang lên.

Năm thân ảnh ở năm đường băng hướng về đích mà xuất phát, chung quanh là tiếng cổ vũ hò hét ầm ĩ vang dội. Tô Huy nhìn thân ảnh kia từ mờ nhỏ trở nên rõ ràng, liền hào hứng lên.

Cứ với tốc độ này đến đích chắc chắn có thể về nhất, a không, có được thứ nhất hay không cũng không quan tâm. Tô Huy trong lòng nghĩ.

“YEAH! !” Chung quanh vang lên tiếng hoan hô so với vừa rồi càng lớn hơn. Ti Việt thắng.

Chính là… Tại sao qua điểm đích mà Ti Việt còn không dừng lại?

Tô Huy cảm giác như một bộ phim quay chậm, khuôn mặt Ti Việt càng lúc càng như được phóng đại, tứ chi cảm nhận rõ được va chạm làm cho cậu đau, cảm giác này còn thật sự cảm nhận được. Tô Huy lại thấy mình bị mất trọng tâm, lưng truyền đến một trận đau buốt, bên tai còn truyền đến tiếng ồn ào, chậm rãi, nhưng cậu nghe không thấy . . . . . .

Trên môi có cái gì đó, mềm mại, thoải mái. A~ đau, bị cái gì đó cắn một phát, Tô Huy chậm rãi mở mắt.

Nơi này, là sao. . . . . . Hình như là phòng y tế ?

“Tiểu Huy, cậu tỉnh lại rồi?” Ti Việt cúi người xuống.

Lại là khuôn mặt điển trai được phóng đại. . . . . . Tô Huy nhất thời tỉnh táo lại. Ti Việt rót một ly nước đưa đến trước mặt, Tô Huy vội vàng cám ơn. Khi cậu đang uống nước, Ti Việt vẻ mặt nghiêm túc nhìn cậu.

“Tiểu Huy, tôi yêu cậu.”

“Hửm!? Phụt. . . . . .”

“Vừa rồi ôm cậu, phía dưới của tôi đã dựng lên.”

“Khụ ! Khụ ! ! Khụ ! ! !”

“Cảm giác hôn cậu cũng được lắm. Tôi một bên hôn cậu, một bên có thể tự-an-ủi”

“. . . . . . . . . . . .”

Tô Huy đột nhiên cảm thấy thực hối hận, quên nói cho hắn phải chạy chính là một trăm mét chứ không phải hai trăm mét !

************
Hoàn Chương 3.